Lão phu thê vội vàng khoát tay: “Công tử quả thực quá khách khí, tá túc một đêm, trả cho nửa lượng bạc, chúng ta nhận cũng cảm thấy thật ngại.”
“Không việc gì không việc gì, Nhị lão đừng quá nhớ chuyện này, Đại thiếu gia nhà chúng ta xưa nay phóng khoáng.” Gã sai vặt vội vàng giúp Gia Mậu đáp lại, mới vừa quay đầu, chỉ thấy Gia Mậu đã chui vào trong xe ngựa.
Từ Giang Lăng đi Hoa Dương hơi xa, chạy mấy bốn ngày đường mới đến Hoa Dương, xe ngựa vào thành đã sắp đến giờ Thìn, Gia Mậu nhìn xa xa một đường tường thành, trong lòng ngọt từng trận.
Đã tám tháng chưa gặp nàng, Gia Mậu đếm đầu ngón tay, không biết Tương Nghi cao hơn bao nhiêu, gần đây sống thế nào. Đầy tớ hắn sắp xếp ở Hoa Dương kia nói cho hắn rất nhiều chuyện của Tương Nghi, nhưng hắn lại luôn cảm thấy chưa đủ, chỉ mong có thể tới bên người nàng, nhìn ánh mắt của nàng, nghe nàng cười nói, mới có thể yên lòng.
Xe ngựa vào thành, chạy thẳng một mạch đến thành nam, nghe nói là đến tìm Lạc tiểu thư, người canh cửa kia lắc đầu một cái: “Cô nương đã đi ra ngoài.”
“Đi ra ngoài?” Gia Mậu có vài phần giật mình: “Nàng đi đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

