Tinh tuyết trong vườn yên tĩnh một mảnh, ngoại trừ có đóa hoa không ngừng rơi xuống, không có tiếng động khác.
Trong mái hiên để một cái giường mỹ nhân nho nhỏ, bên trên một thiếu phụ đang ngủ, một cây quạt để trên mặt, không nhìn ra nàng không phải đã chìm vào giấc ngủ. Đứng bên cạnh là hai nha hoàn, đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ có âm lương đầy đất, cũng không thiếu.
Ngoài cửa đặng đặng đặng tiếng bước chân từ xa đến gần, mặt của Xuân Hoa xuất hiện ở mái hiên, nhìn thấy Dung đại phu nhân nằm trên giường mỹ nhân, chạy đi vào: “Mẹ, tại sao mẹ lại ở chỗ này?”
Dung đại phu nhân lười biếng dời thân thể: “Con về từ Tộc Học trở lại?”
Xuân Hoa gật đầu một cái: “ Dạ, vừa về với Nhị muội muội Tứ muội muội.”
Thục Hoa là thứ nữ mà Thiếp Dung Tam gia sinh, bởi vì Cổ di nương kia là dung cháu ngoại gái lão phu nhân, cho nên Thục Hoa rất được Dung lão phu nhân yêu mến. Dung Tam gia ngược đãi thê tử kết tóc và đích nữ mình, lại nâng di nương và thứ nữ đến trời, vì vậy Thục Hoa cũng kiêu ngạo hơn Thu Hoa, luôn thay đổi biện pháp đè ép Thu Hoa.
Xuân Hoa và Hạ Hoa nhìn không đặng, tất cả đều giúp Thu Hoa, Thục Hoa rơi xuống thế yếu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


