“Ta muốn đi tố cáo!” Ca Lạp Nhĩ bị Tương Nghi bảo ngừng tay, cuối cùng Tiền Mộc Dương buông lỏng, hắn dùng lực thở hổn hển: “Ta muốn đi kiện ngươi với Tri phủ lão gia, ngươi sai biểu người làm đánh trưởng bối!”
“Cậu, thật là ngượng ngùng, người làm này của ta hơi trung thành, thấy ngươi tới bắt ta, tự nhiên hắn sẽ nghĩ ngươi là người xấu rồi.” Tương Nghi và Liên Kiều đứng một bên, cười hì hì nhìn Tiền Mộc Dương, giờ khắc này hắn nằm nơi đó, giống như một con nghêu rất to mập, y phục tơ lụa trên người dính đầy bùn lầy, gương mặt sưng lên, giống như cái bánh bao.
“Ngươi phải bồi thường ta!” Tiền Mộc Dương rát cổ họng hô lên, đã bị đánh, tự nhiên phải xin ít thứ về mới được: “Nếu không, chúng ta đi gặp quan!”
“Gặp quan? Cậu muốn đi kiện ta?” Tương Nghi không một chút nào hốt hoảng: “Ta là trước con gái nuôi của Lâm đại nhân tri phủ trước đây, lúc hắn đi cũng đã kính nhờ Đàm tri phủ, bây giờ ngươi đi tố cáo, xem Đàm tri phủ có để ý tới ngươi không?”
Tương Nghi lạnh lùng nói: “Tối đa cũng là năm lượng bạc rồi, không muốn thì thôi vậy.”
Ca Lạp Nhĩ lại đo qua, giơ lên quả đấm: “Ngươi có muốn lại bị đòn không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


