Giữa ban đêm yên tĩnh vang lên tiếng quỷ khóc sói tru, 4 5 tráng hán quỳ sụp xuống đất, khổ khổ cầu khẩn Phương tẩu: “Vị đại tẩu này, chúng ta không muốn ăn bản đao điện, cũng không muốn ăn canh hoành thánh, xin tẩu thả chúng ta đi !”
Phương tẩu cười lạnh một tiếng: “Tha các ngươi đi? Ai biết các ngươi sẽ chơi cái trò gì?” Nàng đưa tay điểm huyệt đạo mấy người: “Tối nay các ngươi ngoan ngoãn ở chỗ này, ai cũng đừng nghĩ động, sau này thấy thuyền của chúng ta, đừng nghĩ vô lễ!”
Tương Nghi hé rèm ra một chút, cất giọng nói: “Nghe giọng của các ngươi không giống người đại chu chúng ta, đến đại chu lại còn làm càn như thế! Các ngươi muốn tìm ai, đi báo quan người bị thất lạc là được, cần gì phải tới quấy dân! Sau này dù là thấy thuyền ai, cũng không cho vô lễ, biết không?”
Giọng của tiểu cô nương non nớt dịu dàng mềm mại, giống như chuông bạc vang vọng ở yên tĩnh trên mặt sông, vài người quỳ đó ngạc nhiên nhìn khoang thuyền, không nghĩ tới chủ của đại tẩu hung mãnh này, chỉ là một cô bé nho nhỏ, thật không biết lai lịch của nàng thế nào, tuổi nhỏ như vậy đã có thể nói ra lời trật tự rõ rang thế này.
Phương tẩu nói với chủ thuyền: “Chúng ta sẽ không qua đêm trên bến cảng với đám người này.” Đưa tay tháo túi đựng cung khảm sừng và tên của mấy người, Phương tẩu cười một tiếng: “Trong đây ngược lại có một cây cung tốt, không bạc lấy làm, chỉ sợ cũng có thể bán mấy đồng tiền bạc.”
Người chèo thuyền vội vàng huy mái chèo, nước gợn đẩy thuyền từ từ đi vào trong sông, lòng sông trong phản chiếu trăng sáng bị rung động, lại vỡ không còn ra hình dạng gì, khắp nơi trên mặt sông đều là ánh trăng, ngân quang diễm diễm.
Trong khoang thuyền, thiếu niên kia quỳ xuống trước mặt Phương tẩu, dập đầu với nàng: “ Đa Tạ đại tẩu cứu ta một mạng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



