“Cô nương, bọn nó đâu có nhát gan, rõ ràng là cẩn thận.” Liên Kiều đứng ở một bên, không đồng ý: “Nếu nghe vang động lớn như vậy còn không biết phải đi, còn không phải là ngu xuẩn rồi sao?”
“Bây giờ đầu răng Liên Kiều càng ngày càng bén, cũng không biết đến lúc đó có ai có thể đè ép được ngươi.” Phương tẩu cười tủm tỉm đi ra từ trong khoang thuyền: “Cô nương, qua vài năm ước chừng ngài phải cảnh giác cao độ chọn cho Liên Kiều một người miệng lợi hại, nhìn xem trong nhà nàng ai nói có lý hơn.”
Liên Kiều “Ô kìa “ một tiếng, bỏ ra tay đi vào rồi khoang thuyền, gương mặt thẹn thùng đỏ bừng, chỉ là không cam lòng, giơ bức rèm lộ nửa gương mặt ra bên ngoài: “Ta mới không cần thành thân nhanh như vậy, Thúy Chi tỷ tỷ không phải hai mươi hai mới lập gia đình? Ta còn khác * năm nữa!”
Tương Nghi xoay mặt nhìn nàng, hơi nở nụ cười, Liên Kiều bị Tương Nghi cười hơi xấu hổ, lại chui về.
“Cô nương, ngài cầm trong taylà cái gì chứ?” Phương tẩu thấy trong tay Tương Nghi cầm mấy tờ giấy, không khỏi hơi kỳ quái, trong mấy ngày nay, cô nương luôn tùy thân mang theo mấy tờ giấy này, lúc rảnh rỗi thì lật tới lật lui nhìn, cuối cùng trên kia viết cái gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
