Nàng ôm lấy hông của hắn, dán mặt vào trên vai hắn, thấp giọng nói: “Gia Mậu, chúng ta tách ra nhiều năm như vậy, thật vất vả mới đến cùng một chỗ, luôn cảm thấy đang nằm mơ. Ta thật là sợ, thật là sợ vừa mở mắt liền không thấy chàng nữa.”
Lệ nóng từ trong mắt của nàng cuồn cuộn chảy xuống, có lòng chua xót, có áy náy, có hướng tới.
Khi lòng như tro tàn qua nhiều năm sau, ở kinh thành thấy Gia Mậu một lần nữa, Tương Nghi phát hiện mình không thể quên hắn như cũ, chuyện ngày xưa hiện rõ mồn một trước mắt, không có rút đi một tia màu sắc. Trong đáy lòng nàng tự nhiên dâng lên cảm giác khát vọng, nàng không muốn lại bỏ qua Gia Mậu.
Nàng liều lĩnh cướp lấy phần cảm tình kia của Gia Mậu, quên mất hắn là một nam nhân có gia đình, lợi dụng tín nhiệm và đồng tình của Gia Mậu với nàng, nàng quyến rũ hắn, có hài tử của hắn. Gia Mậu biết nàng có bầu, cuối cùng quyết định vứt bỏ Trường Ninh Hầu Phủ, bỏ trốn với nàng.
Nàng tựa vào trước ngực Gia Mậu, không thực tế chút nào, hạnh phúc này quả thực làm cho nàng cảm thấy mờ mịt, nơi xa truyền tới tiếng hát du dương, mức độ tiếng kia càng ngân càng cao, đến chỗ cực cao, phảng phất lập tức sẽ đứt rời. Ngậm nước mắt nhìn Gia Mậu, nụ cười của nàng so với khóc còn khó coi hơn, nụ cười bên mép cứng ngắc, từ từ khóc không thành tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
