Đêm thu một mảnh tĩnh lặng, côn trùng chiêm chiếp kêu to trong đồng cỏ, để cho đêm yên tĩnh này lộ vẻ náo nhiệt.
Một vòng trăng lưỡi liềm treo nôi chân trời, rìa ngoài màu vàng nhàn nhạt có một tầng đỏ thắm, như có như không, cực kỳ mông lung. Dưới tàng cây trong sân nhỏ đứng một người, chắp tay sau lưng ngẩng đầu ngắm trăng, mà ánh mắt của hắn, lại nhìn về một gian phòng.
Cửa nha chưa mở, ánh đèn vàng ấm chiếu trên màn cửa sổ bằng lụa mỏng tạo thành một bóng dáng, như có người ngồi trước cửa sổ, một cái tay nâng quai hàm đang ngưng thần suy nghĩ tâm sự. Đột nhiên, cửa kia “Két” một tiếng mở, người dưới tàng cây kia sợ nhảy lên, lặng lẽ dời thân thể sang bên, chỉ thấy Liên Kiều đi ra, trong tay cầm một chiếc khăn, rũ xuống, đung đưa trong bóng đêm.
“Ca ca.” Sau lưng truyền tới tiếng kêu của Xuân Hoa, Gia Mậu lấy làm kinh hãi, quay mặt đi, nhàn nhạt đỏ ửng tản ra trên mặt, thua thiệt ánh trăng mông lung này, ẩn núp phần lúng túng bất an kia.
“Xuân Hoa, sao muội không có tiếng không hơi thở đến đằng sau ta, cố ý muốn làm ta sợ?” Gia Mậu giả vờ nghiêm mặt: “ Muội càng lớn càng bướng bỉnh rồi, sao lại không một chút dáng vẻ thục nữ vậy!”
Xuân Hoa làm cái mặt quỷ với hắn: “ Muội cũng không muốn làm thục nữ, muốn làm thục nữ cũng phải chờ đến sau khi muội cập kê hãy nói! Bây giờ thì quy quy củ củ rồi, không có ý nghĩa!” Nàng nhìn một chút Gia Mậu, trên mặt hiện lên thần sắc nghi ngờ: “Ca ca, huynh đứng ngốc ở chỗ này làm chi? Sắp giờ Hợi rồi, cũng nên chuẩn bị nghỉ ngơi.”
Gia Mậu rầm rì nói: “Ta chờ Bảo Trụ tắm ra, xong đi tắm một cái, giờ còn có thời gian, đứng đứng trong sân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
