Tương lai cô đều phải ăn thứ này sao? Không thể nào, tối nay cô phải đi kiếm chút thịt để ăn!
Thẩm Lê nghĩ từ thịt kho tàu đến cách làm thịt Đông Pha rồi, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.
“Không có tiền? Không phải ngày nào mày cũng đi làm bên ngoài sao? Sao lại không có tiền chứ?” Giọng một bà lão vang lên, nghe vừa chói tai vừa cay nghiệt.
Trương Tố Mai vẫn đang luộc trứng, nghe thấy tiếng động cũng không kìm được quay đầu nhìn ra ngoài.
“A Lê, con cứ ăn của con đi, mẹ ra ngoài xem sao.”
Lau qua loa vệt nước trên tay vào người, Trương Tố Mai vội vã đi ra ngoài.
“Nhà mày chỉ có hai đứa con gái, cho chúng nó học nhiều thế làm gì? Sau này chẳng phải cũng gả cho người ta sao? Nói đi nói lại đều tại mày cưới cái ngữ vợ như thế, không đẻ được con trai.
Bây giờ kế hoạch hóa gia đình quản nghiêm như vậy, tuổi bọn mày lại lớn rồi, sau này cái chi này của bọn mày chắc chắn là tuyệt hậu rồi. Chi bằng cứ đem tiền kiếm được đưa cho thằng Dao đi học.”
Bên ngoài lại truyền đến giọng nói cay nghiệt của bà lão, thành công khiến Thẩm Lê buồn nôn, nuốt không trôi nữa.
Tiếp đó lại truyền đến tiếng lải nhải không dứt của mụ già đáng chết kia. Thẩm Lê hít sâu một hơi, đặt mạnh bát đũa xuống sau đó đứng dậy.
“Sau này tụi bây còn trông mong hai đứa con gái phụng dưỡng tuổi già à? Chưa nói đến tiền tụi bây kiếm được bây giờ, sau này cái nhà này của tụi bây cũng phải để lại cho A Dao. Đất thổ cư với ruộng nương nhà họ Thẩm chúng ta đều là truyền nam không truyền nữ, dù sao con gái sau này cũng đều phải gả ra ngoài.”
Thẩm Lê vừa bước ra khỏi bếp củi thì nghe thấy câu nói ngang ngược vô lý này.
Mà cha mẹ vốn không giỏi ăn nói trước mặt cô lúc này đều tỏ vẻ bất lực, nghe những lời lẽ thô tục của bà lão kia mà không dám cãi lại nửa lời.
Chậc...
Không thể nhịn nổi nữa.
“Bà già kia, đang nói nhảm cái gì thế?” Thẩm Lê đi thẳng đến trước mặt họ cười lạnh nói.
Đây là câu nói đầu tiên Thẩm Lê nói sau khi xuyên không qua đây.
Quả nhiên cô vẫn hợp với việc chửi bới cà khịa người khác hơn, bởi vì có mấy kẻ không chửi không được, quá đê tiện mà.
“Mày! Mày gọi tao là gì?” Bà Thẩm ôm ngực trừng lớn mắt chỉ vào Thẩm Lê, không thể tin nổi nói.
“Gọi bà là bà già đấy. Muốn sủa thì ra chỗ khác mà sủa, đừng có đến nhà tôi mà sủa bậy.” Thẩm Lê khoanh tay, giọng điệu lười biếng nói.
Giọng điệu nói chuyện và thái độ ngạo mạn này của cô thành công chọc bà Thẩm tức gần chết.
“Thẩm Lê! Mày phản rồi! Mày dám nói chuyện với tao như thế!” Bà Thẩm chỉ vào Thẩm Lê, vì nói quá gấp khiến nước bọt bắn tung tóe.
Thẩm Lê thấy vậy ghét bỏ đứng xa ra một chút.
Bà Thẩm: “...”
“Thẩm Chí Cương! Mày còn quản đứa con gái này của mày không?” Bà Thẩm thấy không dạy dỗ Thẩm Lê được lại quay đầu nhìn sang đứa con trai thứ hai luôn im lặng ít nói kia.
Nhìn thấy dáng vẻ thật thà chất phác ngốc nghếch của ông ấy, bà Thẩm liền thấy giận.
Bà Thẩm sinh bốn con trai, ba con gái, chỉ có người con thứ hai này là bà ta nhìn đâu cũng không thuận mắt.
“Nói cái gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)