Muốn tiền của cha tôi à, không có cửa đâu! Từ đâu đến thì cút về đó cho tôi, đừng ép tôi cầm chổi quét bà ra ngoài!” Thẩm Lê nhìn bà Thẩm, chỉ thấy nắm đấm cứng lại rồi.
Trước đây già yếu bệnh tật cô không thèm ra tay nhưng phàm chuyện gì cũng có ngoại lệ phải không?
“Mày...” Bà Thẩm nhìn cây chổi trong tay Thẩm Lê, khiếp sợ đến mức không nói nên lời.
“Thẩm Lê, con làm cái gì vậy? Bà ấy... Bà ấy là bà nội mà!” Thẩm Chí Cương nhìn thấy cây chổi Thẩm Lê cầm trên tay từ lúc nào không hay cũng sợ đến mức nói năng lộn xộn.
Cả đời quen thói hiếu thảo mù quáng, Thẩm Chí Cương thật sự không làm nổi chuyện đuổi người già ra khỏi nhà. Dù bà Thẩm có quá đáng thế nào, trong lòng ông có bất mãn ra sao, cuối cùng dưới tình huống bà Thẩm lăn lộn khóc lóc om sòm đòi sống đòi chết ông cũng đều thỏa hiệp.
“Con coi bà ấy là bà nội, bà ấy có coi con là cháu gái ruột đâu. Cha, cha bảo con chăm chỉ học hành thi đại học nhưng bà nội ruột này dăm bữa nửa tháng lại tới cửa vòi vĩnh, không phải đòi tiền thì là gọi cha đi làm không công. Trong hoàn cảnh như vậy con thi đậu đại học kiểu gì?” Thẩm Lê nhìn Thẩm Chí Cương châm chọc nói.
Lời của cô đồng thời khiến vợ chồng Thẩm Chí Cương xấu hổ không thôi, thảo nào con gái sống chết không chịu tham gia kỳ thi đại học mà đòi đi làm thuê.
Ngày thường bà Thẩm hoặc anh em của Thẩm Chí Cương đến nhà, Thẩm Lê đều trốn trong phòng không ra ngoài, họ còn tưởng Thẩm Lê sợ người nhà họ Thẩm.
Ở thời đại này cha mẹ thiên vị anh em khác là chuyện bình thường, hai vợ chồng cũng cảm thấy những chuyện này đã có họ gánh vác, không ngờ những chuyện này lại ảnh hưởng đến Thẩm Lê sâu sắc như vậy.
“Mẹ, chuyện gì không thể đợi Thẩm Lê thi đại học xong rồi nói à? Mẹ thiếu ba mươi mấy ngày này sao?” Nghĩ đến đây Thẩm Chí Cương cũng hơi nổi nóng, hiếm khi nói chuyện với bà Thẩm bằng giọng điệu thiếu kiên nhẫn.
“Mày dám nói chuyện với tao như thế à? Giỏi! Giỏi lắm! Xem đi, tao đúng là nuôi ong tay áo! Tao ngậm đắng nuốt cay nuôi bốn anh em tụi bây khôn lớn, bây giờ đến mày cũng bắt đầu ngỗ nghịch với tao rồi phải không? Hả? Thẩm Chí Cương mày...”
Bà Thẩm còn chưa nói hết câu đột nhiên một cây chổi suýt chút nữa quất thẳng vào mặt bà ta, may mà Thẩm Lê còn chút lý trí, giữa chừng lại thu về.
“Đây là cảnh cáo, bà có đi không?”
Cây chổi bị Thẩm Lê vung lên giữa không trung vẫn chưa hạ xuống, ra vẻ nếu bà Thẩm còn dám nói tiếp cô sẽ quất thẳng vào mặt bà ta.
“Mày... Tụi bây cứ đợi đấy cho tao!” Bà Thẩm hoảng loạn bỏ lại một câu, đầu cũng không ngoảnh lại bỏ chạy thục mạng.
Cái dáng đi như bay này, nhìn xương cốt còn cứng cáp hơn cả vợ chồng Thẩm Chí Cương.
Hiểu rồi, với cái xương cốt này bà ta còn có thể giày vò chán chê cũng không sợ bị người ta làm cho tức chết, Thẩm Lê thầm nghĩ.
Thấy bà Thẩm cuối cùng cũng đi Thẩm Chí Cương thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nghĩ đến việc Thẩm Lê lại dám bất kính với bề trên như vậy Thẩm Chí Cương không nhịn được bắt đầu dạy dỗ Thẩm Lê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)