Đúng rồi, nếu nhớ không lầm thì còn hơn ba mươi ngày nữa là đến kỳ thi đại học.
Ba mươi ngày à...
Cô đã tốt nghiệp bao lâu rồi chứ? Sao còn nhớ nội dung thi đại học được?
Nếu bảo cô đi giúp hack hệ thống máy tính thì với kỹ thuật mạng lạc hậu của thời đại này, một phút là cô phá được ngay.
Trước khi xuyên không Thẩm Lê là đại lão hacker xếp hạng top 3 thế giới, bọn họ có một tổ chức, người của các nước khi cần sẽ tìm đến họ, bỏ tiền thuê người trong tổ chức cài đặt hệ thống phòng thủ hoặc hack hệ thống của người khác.
“A Lê, đi, đi ăn cơm trước đã, mẹ đi luộc trứng cho con.” Trương Tố Mai thấy Thẩm Lê không trả lời dứt khoát kéo tay Thẩm Lê đi ra ngoài.
Bị một đôi tay ấm áp và thô ráp nắm lấy, Thẩm Lê theo bản năng ngẩng đầu nhìn người phụ nữ rõ ràng đang ở tuổi trung niên nhưng tóc đã bạc một nửa.
Quần áo của bà cũng cũ kỹ nát bươm, chỗ nào cũng có miếng vá.
Ngược lại quần áo của bản thân Thẩm Lê tuy không đẹp lắm, chất lượng cũng thô sơ nhưng không có cái nào bị rách hay phải vá víu cả.
Bà ấy thật sự đang yêu thương con gái mình hết mực.
Kiếp trước Thẩm Lê là trẻ mồ côi, nếu không cũng sẽ chẳng gia nhập tổ chức hacker phi pháp đó.
Vì không vướng bận gì nên cô chạy khắp thế giới để thực hiện nhiệm vụ, kiếm được đầy bồn đầy bát.
Vốn định làm xong phi vụ cuối cùng sẽ rửa tay gác kiếm, sau đó đi du lịch vòng quanh thế giới, ai ngờ vừa mở mắt ra đã quay về thời trước giải phóng, nguyên chủ này còn nghèo rớt mồng tơi.
Quan trọng là số tiền cô kiếm được trước kia còn chưa kịp tiêu hết nữa.
Nhưng điều an ủi là hiện giờ nữ phụ ác độc mà cô xuyên vào tuy gia đình nghèo nàn xơ xác, rách nát không chịu nổi nhưng ít nhất cha mẹ đều thật lòng yêu thương cô, phải không?
Dù sao thì đặt mình vào vị trí cha cô ấy, khi sắp thi đại học mà con gái lại dở chứng muốn bỏ thi, nghe lời chị hàng xóm nói đi làm bên ngoài kiếm được nhiều tiền liền muốn đi theo, là Thẩm Lê cũng sẽ tức điên lên thôi.
Nguyên chủ luôn chê cha mẹ mình không có tiền, chỉ là tầng lớp làm công ăn lương thấp kém nhất nên một lòng muốn thoát khỏi cái nhà này.
Hai cha con nhất thời nảy sinh tranh chấp, cha cô quá tức giận mới tát Thẩm Lê một cái.
Đây này, vừa vào bếp Thẩm Lê đã nhìn thấy người cha đang hâm nóng cơm cho mình.
Thấy cô đến Thẩm Chí Cương có chút không tự nhiên ho một tiếng, sau đó đứng dậy nói: “Mấy mẹ con ăn đi, tôi ra ngoài trước.”
Nhìn lại đầu của cha nguyên chủ, tóc bạc còn nhiều hơn mẹ nguyên chủ.
Thẩm Lê không nói gì, chủ yếu là cô không có kinh nghiệm sống chung với người nhà, hoàn toàn không biết phải nói gì.
Trương Tố Mai xới cơm giúp Thẩm Lê xong đưa tận tay cô. Nhìn rau xanh đã nấu nát nhừ trong nồi, Thẩm Lê cảm thấy chẳng có chút khẩu vị nào.
Nhưng dưới ánh mắt của Trương Tố Mai cô vẫn ép mình nuốt vài miếng cơm.
Không phải chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)