“Dù thế nào đi nữa cũng không được đánh con chứ? Áp lực kỳ thi đại học lớn như thế, không muốn thi thì thôi không thi nữa.”
“Còn một tháng nữa là đến kỳ thi đại học rồi, không muốn thi sao không nói sớm? Hơn nữa nhỡ đâu thi đậu thì sao? Ra trường được phân công công tác không tốt hơn à? Vào cái thời điểm mấu chốt này đi làm thuê làm cái gì?”
“Thế cũng không được đánh con chứ...”
“Nó bị bà chiều hư đấy!”
Trong cơn mơ màng Thẩm Lê nghe thấy tiếng tranh cãi của một nam một nữ.
Cô chống người dậy, dụi dụi mắt sau đó nhìn xung quanh, phát hiện đây là một căn phòng nhỏ cực kỳ đơn sơ, nhìn phong cách là biết đã có từ lâu đời.
Sách giáo khoa vứt lung tung trên bàn học, cùng với cái tủ quần áo như ổ chó kia khiến chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Thẩm Lê tái phát.
Xin hỏi mấy người đưa cô đến cái chốn nào đây?
Cô nhớ hình như mình đang bí mật thực hiện nhiệm vụ?
Sau đó có người xông vào, chuyện gì xảy ra tiếp theo thì Thẩm Lê không nhớ rõ nữa.
Day day thái dương, đang định đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy đầu đau dữ dội.
Một luồng ký ức không thuộc về Thẩm Lê ồ ạt tràn vào trong đầu cô.
Thẩm Lê cảm thấy lúc này mình như kẻ thiểu năng, nhất thời không thể tiếp nhận nổi nhiều thông tin đến thế.
“Cái quái gì thế này!” Cô không nhịn được chửi thầm.
Lúc này tiếng tranh luận bên ngoài đã dứt, tiếng gõ cửa vang lên.
“A Lê, con dậy chưa? Đừng giận nữa, cha con không cố ý đánh con đâu, ra ngoài ăn chút gì đi?” Ngoài cửa truyền đến giọng nói của một người phụ nữ trung niên.
Đây là giọng nói của mẹ thân xác này, Thẩm Lê vừa nghe đã nhận ra ngay.
“A Lê, sao con không nói gì? Có đói bụng không? Ra ăn chút gì đi con?” Giọng nói kia lại vang lên.
Thẩm Lê có chút bất lực, tuy rằng có thể quay lại tuổi mười tám, sống thêm mười năm nữa thì cô rất vui nhưng không có nghĩa là cô muốn trở thành nữ phụ ác độc trong một cuốn sách đâu.
Hơn nữa kết cục của nữ phụ ác độc này thật sự có chút thê thảm, tự sát mà chết.
Không sai, kết hợp với ký ức của nguyên chủ Thẩm Lê xác nhận mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mà cô từng đọc lúc buồn chán.
Đọc cuốn tiểu thuyết đó là vì đồng đội cô đã cười nhạo tên cô giống y hệt tên nữ phụ ác độc trong sách.
Mà nữ phụ trùng tên với Thẩm Lê trong tiểu thuyết cũng bị “Dìm hàng” trí tuệ ghê gớm nên cốt truyện nát thôi rồi.
Cô chẳng qua chỉ oán thầm vài câu thôi mà? Sao lại cho cô xuyên vào đây chứ?
“A Lê...” Người ngoài cửa thấy Thẩm Lê không để ý đến mình lại dè dặt cất tiếng gọi.
Haiz, đã đến rồi thì cứ ở lại thôi, bất kể nguyên chủ xui xẻo thế nào khi phải làm công cụ cho đám điên nam nữ trong sách thì mẹ của cô ấy đối xử với cô ấy quả thật không chê vào đâu được.
Bởi vì nguyên chủ cãi nhau với cha và bị ông ấy tát một cái. Sau đó cô ấy về phòng khóa trái cửa khóc lớn một trận, lúc tỉnh lại thì đã biến thành Thẩm Lê xuyên không đến một cách khó hiểu.
Khoan đã, cô vừa nghe thấy gì? Còn phải đi học?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
