Sau đó hai người không phát hiện ra, ở đối diện chợ cách đó không xa có một chiếc Maybach hơi khiêm tốn đang đỗ, thời buổi này người bình thường chẳng ai nhận ra được đó là xe hơi nhỏ loại gì.
Mà người ngồi trong xe đang nhìn theo hai người bọn họ.
Thuộc hạ nhìn bóng lưng Thẩm Lê có chút toát mồ hôi nói: “Thiếu gia, cô Thẩm này đúng là lợi hại thật.”
Mặc dù hôm nay đã được chứng kiến cô sửa máy tính và chém đẹp tiền của thiếu gia lợi hại thế nào rồi, nhưng lúc này thấy cô đối phó với đám người thân cực phẩm của mình cũng lợi hại như vậy, thuộc hạ cũng chỉ biết bái phục chịu thua.
Cô bé này tuổi còn nhỏ mà tâm tư linh hoạt, dù ở trong hoàn cảnh nào cũng có thể chiếm thế thượng phong, quả thật là không đơn giản.
Cố Khanh Ngôn nhìn theo bóng lưng đang dần đi xa kia, đôi mày đẹp hơi nhíu lại.
Sau đó anh đóng cửa sổ xe, nói với người ngồi ở ghế lái phía trước: “Về thôi.”
“Vâng.”
Bọn họ đến gần khu vực chợ này cũng là vì bà Trang thấy từ khi đến đây Cố Khanh Ngôn cứ ru rú trong thư phòng xem máy tính, thật sự không chịu nổi nữa, mà vừa hay biệt thự cũng hết thịt bèn bảo anh đi mua, coi như đi giải sầu cũng được.
Vốn dĩ đến đây là để giải sầu, chứ ngày nào cũng bận rộn công việc thì có ý nghĩa gì?
Không ngờ lần duy nhất đến chợ Ninh Thành lại vừa khéo nhìn thấy một màn thú vị như vậy.
Phải nói rằng Cố Khanh Ngôn và Thẩm Lê cũng khá có duyên. Mới tách ra chưa được mấy tiếng đồng hồ vậy mà Cố Khanh Ngôn lại tình cờ gặp Thẩm Lê lần nữa.
Có điều huyện thành nhỏ là như vậy, đất chật, xảy ra chút chuyện là truyền đến mức cả phố lớn ngõ nhỏ đều biết hết.
Đây này, chuyện Thẩm Lê và bọn họ vừa xảy ra ở chợ chắc là nhà họ Thẩm chẳng mấy chốc sẽ biết hết thôi.
Biết đi biết đi, tốt nhất là có thể chọc tức chết bà già đáng chết kia.
Thẩm Lê cầm miếng thịt sải bước lao vào bếp củi. Người không biết còn tưởng cô đến từ thời nạn đói, mấy trăm năm chưa được ăn thịt ấy chứ.
“Mẹ!” Thẩm Lê vừa vào bếp liền gọi ngay.
“Ơi, sao thế con?”
Hôm nay Thẩm Chí Cương và Trương Tố Mai nhận được việc làm thuê, đi làm cả ngày cũng vừa mới về không lâu, lúc này đang nhóm lửa nấu cơm.
Thẩm Lê bị mùi khói trong bếp củi hun cho cay mắt, hỏi thẳng: “Sao khói thế mẹ?”
Trương Tố Mai bị dáng vẻ tràn đầy sức sống của con gái chọc cười. Từ khi con gái đi học, về nhà chẳng mấy khi nói chuyện với ông bà, ngày nào về cũng lạnh lùng.
Nhưng từ hôm qua lại bắt đầu cãi lại người nhà họ Thẩm, tính cách bỗng nhiên cởi mở hơn hẳn, điều này khiến Trương Tố Mai rất vui mừng.
Xem ra đúng là bị gia đình ảnh hưởng, con gái càng lớn càng ít nói. Nghĩ đến đây ý định ly hôn của Trương Tố Mai càng lúc càng mãnh liệt.
“Nhóm lửa thì làm sao mà không có khói được? Đợi chút, một lát là hết ngay thôi.” Trương Tố Mai cười nói.
Quả nhiên đúng như bà nói, đợi lửa cháy lên làn khói hun mắt trong bếp củi lập tức tan biến.
Thẩm Lê thấy vậy chậc chậc lấy làm lạ, nhưng nghĩ đến miếng thịt trong tay lại vội vàng sán đến trước mặt Trương Tố Mai rồi đưa thịt cho bà nói: “Mẹ, nhanh nhanh nhanh, hôm nay con muốn ăn sườn, kho tàu hay chua ngọt hay hầm hay chiên đều được, tóm lại là con muốn ăn sườn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



