Mỹ Hạnh lập tức có hứng thú.
"Ồ?”
Cô ấn vào tên phòng, sau đó liền sững người.
[Đoán mệnh, chiêu hồn, bắt ma.]
Mỹ Hạnh chớp mắt.
Mấy từ này cô đều hiểu nghĩa, nhưng vấn đề là…
Từ khi nào…
Mấy chuyện lừa đảo cũng bắt đầu chuyển đổi số rồi?
Mỹ Hạnh không nhịn được bĩu môi.
"Thời đại phát triển nhanh thật.”
Miệng thì chê, nhưng ngón tay lại thành thật hơn nhiều. Cô lập tức nhấn vào phòng livestream.
Giao diện nhanh chóng chuyển sang một khung hình khác, ngay sau đó, một dòng thông báo màu xám nhạt lặng lẽ chạy ngang màn hình.
[Hoan nghênh [Bánh Su Kem] tiến vào phòng livestream.]
Lúc này, phòng livestream đã có hơn năm mươi người xem, đột hot cũng đạt hơn một trăm. Trên Ting Ting, độ hót được tính dựa trên nhiều yếu tố như số người xem, mức độ tương tác, dòng bình luận, quà tặng và lượng tiền người xem nạp vào.
Với một phòng livestream mới mở, hơn năm mươi người xem đã được xem là khá tốt.
Ít nhất…
Không phải chỉ có mình cô tò mò.
Đúng lúc ấy, ba dòng bình luận lần lượt lướt qua màn hình.
[Ê, chủ phòng! Chủ phòng! Sao cô không nói gì vậy? Không phải nói là đoán mệnh, chiêu hồn và bắt ma sao?]
[Tôi biết mấy chuyện đoán mệnh, chiêu hồn và bắt ma chắc chắn không thể tồn tại! Nhưng tôi tò mò xem chủ phòng sẽ làm gì.]
[Nếu các bạn muốn diễn theo kịch bản thì cũng được! Tôi thấy cũng khá kích thích! Bao giờ mới bắt đầu vậy?]
Mỹ Hạnh chỉ liếc qua, không mấy để tâm.
Bởi vì ngay khoảnh khắc bước vào phòng livestream, ánh mắt cô đã bị tên của chủ phòng thu hút.
Streamer: Dạ Nguyệt Vấn Linh.
Chỉ bốn chữ đơn giản, nhưng chẳng hiểu vì sao lại khiến Mỹ Hạnh nhìn lâu hơn một nhịp.
Đến khi ánh mắt chuyển xuống khung hình livestream, cô càng ngẩn ra.
Streamer không lộ mặt.
Mái tóc đen dài buông xuống hai bên vai, óng mượt như tơ dưới ánh sáng, bên cạnh là một chiếc mặt nạ tráng bạc vô cùng tinh xảo. Chiếc mặt nạ che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ một đôi mắt thanh lãnh cùng đôi môi nhạt màu như cánh hoa. Không nhìn thấy toàn bộ dung mạo, thậm chí ngay cả đường nét khuôn mặt cũng không thể nhìn rõ, vậy mà chính sự che giấu ấy lại khiến người ta càng muốn nhìn kỹ hơn.
Mỹ Hạnh vô thức ngồi thẳng lưng.
Cô nhìn màn hình thêm vài giây, rồi lại nhìn thêm một lần nữa.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng chỉ bằng đôi mắt và nửa phần khuôn mặt lộ ra ngoài, cô đã cảm nhận được một vẻ đẹp rất khác.
Đó không phải kiểu xinh đẹp rực rỡ, vừa xuất hiện đã khiến người ta phải bật thốt lên một tiếng "oa”. Vẻ đẹp này kín đáo hơn, giống như một món đồ được phủ dưới lớp vải mỏng, ban đầu chỉ khiến người ta tò mò, nhưng càng nhìn lại càng không thể dời mắt.
Lạnh lẽo mà thanh sạch, lại mang theo một chút xa cách khó diễn tả, như thể người trước mắt vốn không thuộc về thế giới ồn ào này.
Mỹ Hạnh chống cằm, ánh mắt hoàn toàn dừng lại trên màn hình.
Trong lòng cô bỗng nảy ra một dự cảm kỳ lạ.
Mà là…
Cực kỳ đẹp.
Chiếc radar chuyên dùng để nhận diện mỹ nhân của Mỹ Hạnh, sau nhiều năm được tôi luyện, bắt đầu âm thầm rung lên.
Đây là trực giác.
Mà trực giác của cô về mỹ nhân…
Từ trước đến nay chưa từng sai.
Dạ Nguyệt Vấn Linh chỉ lặng lẽ ngồi đó, dáng vẻ ung dung, tao nhã, hoàn toàn không giống những nữ streamer thường cố gắng nở nụ cười ngọt ngào trước ống kính, cũng chẳng có những động tác đáng yêu hay vẻ thân thiện lấy lòng người xem. Cô gần như chẳng làm gì cả, chỉ lặng yên ngồi trước màn hình, nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến cô trở nên đặc biệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)