Chủ nhật.
Đây là ngày mà Mỹ Hạnh cho rằng con người hoàn toàn không nên làm bất cứ việc gì có liên quan đến hai chữ "năng suất”.
Mười giờ rưỡi sáng, ánh nắng xuyên qua khe rèm, lặng lẽ trải một vệt dài trên sàn nhà.
Chiếc đồng hồ treo tường vẫn đều đặn chạy, còn người nằm trên giường thì hoàn toàn không có ý định hợp tác với buổi sáng.
Mỹ Hạnh trở mình, kéo chăn trùm kín đầu, nhưng chỉ ba giây sau, một bàn tay đã lười biếng thò ra ngoài, mò mẫm tìm chiếc điện thoại đặt bên cạnh.
Màn hình sáng lên, hiện rõ 10:32.
Cô nhìn chằm chằm con số ấy vài giây, rồi vô cùng bình tĩnh tắt màn hình.
Không phải cô dậy muộn.
Mà là…
Chủ nhật vốn sinh ra để ngủ nướng.
Tối qua cô thức đến hơn nửa đêm, cả tuần lại bận rộn đến mức chẳng có lúc nào được nghỉ ngơi tử tế.
Vì vậy, hôm nay dù trời có sập xuống, Mỹ Hạnh cũng quyết tâm nằm thêm một lúc.
Đáng tiếc, cái bụng của cô hiển nhiên không có cùng quan điểm.
Sau khi cố chấp nằm thêm năm phút, cuối cùng Mỹ Hạnh vẫn phải uể oải bò ra khỏi giường, thay quần áo, đánh răng rồi rửa mặt.
Toàn bộ quá trình diễn ra với tốc độ chậm đến mức nếu có camera ghi hình, người ta rất dễ nghi ngờ cô đang quay phim slow motion.
Sau cùng, cô tùy tiện buộc mái tóc thành một chiếc đuôi ngựa, xỏ đôi dép lê rồi lững thững đi ra phòng khách.
Vừa mở điện thoại, việc đầu tiên Mỹ Hạnh làm không phải kiểm tra tin nhắn, càng chẳng phải xem công việc, mà là mở ứng dụng giao đồ ăn.
Ngón tay thành thạo tìm đến nhà hàng Tự Do, chọn phần cơm thịt kho quen thuộc rồi bấm xác nhận.
Đặt hàng thành công.
Mỹ Hạnh hài lòng đặt điện thoại xuống.
Nhiệm vụ quan trọng nhất trong ngày đã hoàn thành!
Cô ngã người xuống sofa, cả cơ thể mềm nhũn như chẳng còn lấy một cọng xương, một tay cầm điện thoại, tay còn lại tiện thể kéo chiếc gối ôm vào lòng.
Bữa ăn đầu tiên trong ngày đang trên đường tới, còn cô thì có cả một ngày chủ nhật phía trước để thoải mái lãng phí.
"À…”
Mỹ Hạnh duỗi người, khóe môi không nhịn được cong lên.
"Cuộc sống như thế này mới gọi là cuộc sống chứ.”
Không đi làm, không họp hành, không tăng ca, cũng chẳng có ai đứng bên cạnh thúc giục cô phải hoàn thành việc này hay việc kia.
Không có bất cứ chuyện gì cần giải quyết ngay lập tức.
Trước mắt cô chỉ có chiếc sofa mềm mại, chiếc điện thoại trên tay và một phần cơm thịt kho đang trên đường giao tới.
Quá hoàn hảo!
Ngón tay Mỹ Hạnh vuốt nhẹ trên màn hình. Ánh mắt cô đảo qua giữa hai khu vực "Đã follow” và "Đề xuất”.
"Để xem hôm nay mình lật trúng lá bài nào.”
Cô suy nghĩ đúng hai giây, sau đó dứt khoát ấn xuống khu vực "Đề xuất” của phần mềm.
Hàng loạt phòng livestream lập tức hiện ra trước mắt.
[Hoàng thượng giá đáo! Chúng khanh bình thân!]
[Bé mèo xinh đẹp đang online! Hãy cùng trò chuyện với mèo nha!]
[Bảo bối, em đừng đùa anh!]
[Tiệm cà phê dưới trăng, nghe nhạc và thưởng thức những món đồ uống tuyệt vời!]
Mỹ Hạnh chống cằm, lười biếng lướt xem vài phòng. Càng xem, mí mắt cô càng nặng.
"Chẳng lẽ hôm nay không có phòng livestream mới nào đặc sắc sao?”
Đúng lúc cô đang chán nản, định ấn vào khu vực "Đã follow”, một ảnh đại diện của phòng livestream vừa lúc lọt vào tầm mắt.
Nó hoàn toàn khác biệt. Ảnh đại diện các phòng livestream khác hoặc là hình hoạt hình, hoặc là ảnh streamer đã được trang điểm vô cùng tỉ mỉ, màu sắc ảnh rực rỡ bắt mắt. Phòng livestream này lại chỉ có một bóng trăng trên nền trời đêm tĩnh mịch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)