Tựa như bản thân cô vốn không thuộc về căn phòng livestream ồn ào này.
Có một vẻ thanh lãnh, sạch sẽ rất khó diễn tả bằng lời, khiến người ta vô thức liên tưởng đến vầng trăng cô độc treo giữa bầu trời đêm. Xa xôi, trong trẻo và mang theo một cảm giác không thể với tới.
Mỹ Hạnh nhìn chằm chằm vào màn hình.
Ban đầu chỉ là tò mò.
Nhưng càng nhìn, ánh mắt cô càng không muốn rời đi.
Rồi chẳng biết từ lúc nào, chiếc radar đã được rèn luyện qua vô số lần "thẩm định mỹ nhân” trong đầu cô bắt đầu điên cuồng báo động.
Không cần nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt, không cần biết streamer bao nhiêu tuổi, thậm chí cũng chẳng cần nhìn rõ hết đường nét.
Trực giác nói cho cô biết.
Người này…
Chắc chắn là một đại mỹ nhân!
Không thể sai!
Mỹ Hạnh nheo mắt, vẻ mặt nghiêm túc đến mức chẳng khác nào một chuyên gia đang đưa ra kết luận sau nhiều năm nghiên cứu. Cô có thể nhìn nhầm người, có thể nhìn nhầm chuyện, thậm chí đôi khi còn có thể nhìn nhầm đường, nhưng riêng phương diện này, cô tuyệt đối tin tưởng vào đôi mắt của mình.
Đây là bản lĩnh được tôi luyện qua bao năm tháng!
Nghĩ đến đó, Mỹ Hạnh càng nhìn càng chăm chú. Khóe miệng cô bất giác nhếch lên.
"Có chút thú vị rồi đây.”
Vừa nói xong, cô chợt nhận ra một vấn đề.
Mình đã nhìn người ta gần cả phút.
Hơn nữa còn nhìn đến ngẩn người.
"…”
Mỹ Hạnh im lặng hai giây, sau đó vô cùng nghiêm túc tìm cho mình một lý do chính đáng.
"Đây là nghiên cứu.”
Cô gật đầu.
"Ừm.”
"Hoàn toàn là nghiên cứu.”
Lý do nghe rất hợp lý.
Ít nhất là trong đầu cô.
Chỉ tiếc rằng ánh mắt vẫn dán chặt trên màn hình đã hoàn toàn bán đứng chủ nhân của nó.
Đúng lúc ấy, người trên màn hình bỗng khẽ động.
Dạ Nguyệt Vấn Linh vốn đang rũ mắt, không biết từ lúc nào đã chậm rãi ngước lên.
Ánh mắt cô xuyên qua màn hình, trực tiếp hướng về phía ống kính.
Khoảnh khắc ấy, Mỹ Hạnh bỗng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Cô đang nhìn thẳng vào mình.
Không phải nhìn người xem.
Hai người cách nhau một màn hình, một căn phòng, thậm chí có thể là cả một thành phố. Vậy mà trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách dường như đột nhiên biến mất.
Mỹ Hạnh sửng sốt.
Không hiểu vì sao, trái tim cô bỗng khẽ run lên.
Cảm giác ấy đến quá nhanh, chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhanh đến mức cô còn chưa kịp nắm bắt thì nó đã biến mất.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Mỹ Hạnh lập tức quên sạch cảm giác kỳ lạ vừa rồi.
Bởi vì đôi mắt kia…
Thật sự quá đẹp!
Mỹ Hạnh không nhịn được mở to mắt.
"Ồ…”
Một tiếng cảm thán vô thức bật ra khỏi miệng.
Đôi mắt ấy đen nhánh, trong trẻo mà sâu thẳm, đuôi mắt hơi nhướng lên, mang theo một vẻ lạnh lùng khó gần. Thế nhưng kỳ lạ nhất là càng nhìn, Mỹ Hạnh càng cảm thấy đôi mắt ấy giống như có thể nhìn thấu lòng người.
Cô bất giác ngồi thẳng hơn, ánh mắt cũng trở nên sáng rực.
Trong đầu chỉ còn lại một kết luận duy nhất.
Không sai.
Mình tuyệt đối không nhìn nhầm.
Streamer này…
Chắc chắn là một đại mỹ nhân!
Không những là đại mỹ nhân…
Mà còn là loại đại mỹ nhân chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến người ta không muốn rời mắt.
Đó là một đôi mắt cực kỳ trong trẻo, đen trắng rõ ràng, tựa như hai viên ngọc đen sáng đặt trên nền tuyết trắng tinh khiết. Nhưng điều khiến người ta thực sự phải vỗ bàn tán thưởng lại là quanh hai viên ngọc đen ấy dường như còn thấp thoáng một tầng ánh sáng bạc, lấp lánh mà mờ ảo, giống như vô số vì sao nhỏ vụn được phản chiếu trong đáy mắt, đẹp đến mức có chút không chân thực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)