Nguyễn Kiều trở về ổ nhỏ của mình rồi cẩn thận khóa trái cửa phòng, sau đó mới mệt mỏi nằm vật ra giường theo hình chữ đại.
Những sợi dây thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút.
Biệt thự chỉ lớn bấy nhiêu, cô vừa tránh được người này lại không tránh khỏi đụng mặt người kia, đã thế còn thêm nhóm nữ chính cứ bám dai như âm hồn bất tán. Sao số cô lại khổ thế này chứ...
Không phải cô chưa từng nghĩ đến việc tới căn cứ quân đội, cô hoàn toàn phù hợp với điều kiện thu nhận mà chính phủ đưa ra, nhưng nếu không có dị năng giả hộ tống thì phần lớn khả năng cô sẽ bỏ mạng trên đường đi.
Đã thế còn là kiểu chết không toàn thây.
Hơn nữa cô cũng chẳng rõ tình hình ở căn cứ quân đội ra sao.
Nhưng chỉ cần dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết, một căn cứ nuôi dưỡng hàng chục vạn người tuyệt đối không thể cung cấp cho một người bình thường như cô cuộc sống sung túc hơn hiện tại.
Nguyễn Kiều thở dài một tiếng rồi giơ tay phải lên. Chiếc vòng mây quấn quanh cổ tay cô được điểm xuyết bởi những chiếc lá nhỏ xanh mướt, trông giống như một món đồ trang sức tinh xảo.
Dường như nhận ra ánh mắt dò xét của cô, hai mầm lá nhỏ hưng phấn rung rinh.
Nhớ lại ánh mắt Dư Dao nhìn mình khi nãy, Nguyễn Kiều vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Cô đưa tay định tháo cái thứ phô trương này xuống.
Nhưng vừa mới kéo tới mu bàn tay, cành cây đã đột ngột siết chặt lại như vòng Kim Cô của Tôn Ngộ Không, quấn chặt lấy cổ tay cô không rời.
Sau vài lần thử nghiệm không thành công, Nguyễn Kiều hoàn toàn từ bỏ ý định đấu tranh.
Hương tuyết tùng thanh lãnh lan tỏa từ cổ tay, cô gái nhỏ hơi chê bai nhăn mũi lại, rồi từ trong túi áo móc ra một túi vải hình tam giác buộc bằng chỉ đỏ.
Đây là bùa hộ mệnh do chính tay bà ngoại làm cho cô, bên trong chứa ngũ cốc và chu sa để trấn an và trừ tà.
Hồi nhỏ cô không hiểu chuyện nên chê túi thơm này chẳng thơm bằng loại bán trong cửa hàng tiện lợi, bà ngoại bèn cho thêm hoa mai khô từ cây mai già trong sân vào.
Sau này bà mất, mùa đông năm nào cô cũng tự mình nhặt những cánh hoa mai rơi rụng để làm thành hoa khô rồi bỏ vào túi vải đỏ, nhằm lưu giữ mùi hương của bà.
Hiện giờ mùi hoa mai đã rất nhạt, lại bị hương tuyết tùng đặc trưng của Cố Minh Sâm quấy nhiễu nên gần như không còn ngửi thấy hương thơm ngọt thanh ấy nữa.
Nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Nguyễn Kiều tổng không thể chặt phăng bàn tay mình đi được.
Nằm lờ đờ trong những mùi hương hỗn loạn ấy suốt nửa ngày, đến khi tỉnh dậy thì cô đã bỏ lỡ cả bữa trưa.
Nhưng may là cô đã nói trước với Bác Lưu rằng bữa trưa hôm nay sẽ đổi thành lương khô và thịt hộp.
Cô đưa tay dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, lúc còn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân kèm theo tiếng gõ.
“Kiều Kiều, em thức dậy chưa?”
Giọng nói dịu dàng lịch sự, đó là tiếng của Tần Phong.
“Chờ tôi một chút.”
Nguyễn Kiều dùng tay cào vài cái lên mái tóc rồi búi thành củ tỏi, cô khoác thêm áo khoác, kéo khóa kín mít lên tận cổ rồi mới chạy ra mở cửa.
Chàng thanh niên tóc đen đứng bên ngoài với nụ cười rạng rỡ trên môi, anh ấy đưa cho cô một chiếc túi xách đầy ắp đồ.
“Bác Lưu bận chút việc nên nhờ tôi đưa cái này cho em.”
Nguyễn Kiều nhận lấy rồi nhìn qua một lượt, bên trong ngoài lương khô và thịt hộp mà cô đổi bữa trưa ra thì còn có kẹo bông gòn, que cay, bánh quy xốp...
“Cảm ơn anh... nhưng những thứ này không phải của tôi đúng không?”
Khóe môi người đàn ông cong lên một độ cong thân thiện: “Là tôi mang về sau khi đi làm nhiệm vụ, nghĩ rằng em sẽ thích nên đem sang cho em luôn.”
Nếu không phải mạo hiểm vào cửa hàng tiện lợi lấy những món này thì anh ấy đã không bị thương nặng đến thế, nhưng anh ấy không muốn nói cho Nguyễn Kiều biết chuyện mình cố quá sức.
Trước mặt người trong lòng thì không thể tỏ ra yếu đuối được.
Nguyễn Kiều nhặt lương khô và thịt hộp ra, còn lại đều đưa trả lại: “Cảm ơn anh, Tần Phong, anh thực sự rất tốt, nhưng những thứ này tôi không thể nhận được.”
Đôi mắt tràn đầy hy vọng của người đàn ông bỗng chốc tối sầm lại, anh ấy vô thức tiến lên một bước, thân hình cao lớn gần như bao phủ lấy cô gái nhỏ trong vòng tay mình.
“Tại sao chứ? Tôi biết em thích mấy vị tiên sinh kia, tôi không bận tâm đâu, tôi còn có thể giúp em nghĩ cách chiếm được trái tim họ, xin em đừng từ chối tôi.”
Nguyễn Kiều bị sốc đến mức đứng hình, trong phút chốc cô chẳng biết phải phản bác anh thế nào.
“Không phải, anh đừng nói bừa, bây giờ tôi không còn thích họ nữa, cũng không cần anh giúp tôi nghĩ cách quyến rũ bất kỳ ai trong số họ cả!”
“Vậy thì em càng không có lý do gì để từ chối tôi.”
Người đàn ông giống như chú chó đánh hơi thấy mùi xương thịt, đôi mắt tỏa ra ánh sáng đen sẫm đầy ẩn ý, ai quen biết đều sẽ hiểu đó là ý chí chiến đấu đang rực cháy.
“Nhưng tôi không có ý đó với anh...”
Tần Phong quả thực rất đẹp trai, nhân phẩm tốt, lại là một dị năng giả hệ phong không hề yếu, nhưng cảm giác của Nguyễn Kiều đối với anh ấy còn chẳng bằng một đĩa thịt kho tàu mềm dẻo.
Cộng thêm sau khi xem bình luận, những giấc mơ hỗn loạn thường xuyên xuất hiện khiến Nguyễn Kiều càng thêm khẳng định chuyện tình cảm không thể tùy tiện, lỡ may Tần Phong cũng...
...chỉ là mê luyến nhan sắc và cơ thể của cô thì sao?
Dù sao cô cũng là nữ phụ có thiết lập thể chất đặc biệt, định sẵn là không bao giờ nhận được chân tình.
Lúc này Nguyễn Kiều trái lại hy vọng có bình luận hiện ra để tiết lộ chút gì đó, đáng tiếc Tần Phong không phải nam chính, cô chỉ có thể đành lòng khéo léo từ chối.
Nhưng nghĩ lại thì, vì Tần Phong không phải nam chính nên nếu cô ở bên anh ấy, liệu có tính là thoát khỏi tình tiết làm bia đỡ đạn trong cốt truyện gốc không?
Nghĩ vậy, giọng điệu của Nguyễn Kiều trở nên lưỡng lự, bâng quơ và dao động hẳn đi, các khớp ngón tay nắm chặt trong lòng bàn tay bị cô bóp đến trắng bệch.
“Không có tình cảm thì có thể từ từ bồi đắp, Kiều Kiều à, em không cần phải áp lực đâu, dẫu cho cuối cùng em không chọn tôi thì chúng ta vẫn có thể làm bạn mà.”
Mấy lời đường mật của đàn ông, Nguyễn Kiều mới không tin.
Bất kể lúc đang nồng nhiệt có nói lời ngọt ngào thế nào, chỉ cần cuối cùng không đạt được mục đích thì cái giá đã trả thường sẽ biến tình yêu thành oán hận.
“Vậy thì từ giờ chúng ta chỉ làm bạn thôi.”
Nguyễn Kiều không muốn thử thách lòng người như vậy, nên kiên quyết trả lại túi đồ ăn vặt.
Tần Phong có chút thất vọng, nhưng anh ấy nhanh chóng xốc lại tinh thần: “Cũng được, tôi nghe nói Giáo sư Cố bảo em chăm sóc cây dị biến, hay là tôi đi cùng em nhé?”
Nhắc đến mấy cái cây dị biến kia là Nguyễn Kiều lại thấy da đầu tê rần, có một dị năng giả bên cạnh quả thực sẽ an toàn hơn nhiều.
Tuy không rõ dị năng của Cố Minh Sâm mạnh đến mức nào, nhưng chắc chắn không phải là dị năng giả cấp một mới nhập môn.
Những cái cây dị biến kia chưa chắc Tần Phong đã đối phó nổi.
“Vậy được rồi, em cẩn thận nhé.”
Tần Phong quả nhiên nói được làm được, anh ấy giữ khoảng cách như những người bạn bình thường, nhưng khi Nguyễn Kiều quẹt thẻ lên thang máy thì anh ấy cũng lẳng lặng đi theo vào.
Trong không gian chật hẹp chỉ có hai người, Nguyễn Kiều định hỏi xem anh ấy có ý gì, nhưng lại sợ mình quá nhạy cảm mà hiểu lầm lòng tốt của đối phương.
Tỏ tình không thành thì tình nghĩa vẫn còn đó, dù sao anh ấy cũng từng mời cô ăn cơm.
Trong lúc cô còn đang nín thở tập trung, thang máy bỗng dừng lại ở tầng hai. Cánh cửa mở ra, Thẩm Vọng sải đôi chân dài bước vào rồi thản nhiên chen vào khoảng trống giữa hai người.
Tần Phong dù có chậm chạp đến mấy cũng nhận ra điểm bất thường.
Nếu anh ấy không đắc tội vị Thẩm thiếu này ở phương diện nào khác, vậy thì mấu chốt nằm ở... Một giả thuyết nực cười dần hình thành trong đầu anh ấy.
Nhưng ngay sau đó, anh ấy đã kiên quyết phủ định nó.
Vừa rồi khi Thẩm Vọng bước vào, toàn thân cậu tỏa ra áp suất thấp đầy khó chịu, anh ấy lùi lại một bước nhường chỗ, đồng thời Nguyễn Kiều cũng nép vào góc thang máy.
Thế nên chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Kế hoạch quyến rũ ba vị tiên sinh kia của Kiều Kiều, anh ấy ít nhiều đều biết rõ, thậm chí có phần anh ấy còn đích thân tham gia hiến kế cho cô.
Nhưng trong số đó không hề có kế hoạch quyến rũ Thẩm Vọng.
Vị đại thiếu gia hống hách mắt cao hơn đầu này cũng chẳng có lý do gì để thích Kiều Kiều cả.
Sân thượng biệt thự nằm ở tầng mười, Tần Phong ở tầng ba, nhưng anh ấy lại lấy cớ có việc để ấn lên tầng chín, còn Thẩm Vọng sau khi vào cũng không hề nhấn nút chọn tầng.
Thẩm Vọng cũng lên tầng chín sao? Hay là...
Cho đến khi thang máy dừng ở tầng chín, Tần Phong vì muốn duy trì hình tượng tốt đẹp của mình nên đành phải bước ra ngoài, ngoảnh đầu nhìn lại thì cửa thang máy đã đóng sầm.
Thẩm Vọng không hề đi ra.
Nhưng Thẩm Vọng cũng là một trong những chủ nhân của biệt thự, đối với Giáo sư Cố mà nói thì Thẩm Vọng có lẽ không phải người ngoài, cậu có tư cách để lên sân thượng.
Tần Phong thầm an ủi bản thân như vậy.
Anh ấy đâu biết rằng ở trong thang máy, chàng thiếu niên khôi ngô tuấn tú đang đưa ra một nắm kẹo bông nhân mứt. Một vở kịch y hệt vừa diễn ra, đôi mắt đào hoa khép hờ đầy vẻ hờ hững.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)