Người đàn ông liếc nhìn cô ta bằng ánh mắt không chút gợn sóng, ngay cả giọng điệu cũng lạnh nhạt không hề dao động.
“Vậy thì đi ăn đi, chẳng ai cản em cả.”
Trước mặt Cố Minh Sâm và Đoạn Quân Ngạn, Kiều Vi bị bỏ rơi cảm thấy xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, nhất là khi Nguyễn Kiều - người mà cô ta vốn luôn coi thường - cũng có mặt ở đó.
Dù Nguyễn Kiều chẳng nói chẳng làm gì và chỉ im lặng vùi đầu vào ăn cơm, nhưng chính sự phớt lờ đầy thản nhiên ấy mới là điều khiến Kiều Vi khó lòng chịu đựng nhất.
Từ nhỏ đến lớn cô ta chưa từng phải chịu uất ức như vậy.
Hồi nhỏ sống cùng mẹ, thỉnh thoảng chú Ứng lại mang quà đến thăm hai mẹ con và đưa cho họ rất nhiều thẻ ngân hàng rồi cưng chiều cô ta như một nàng công chúa nhỏ.
Sau này được đón về nhà họ Ứng làm con nuôi, Ứng Thanh Dã có tính cách cô độc không gần gũi với ai nên người trên kẻ dưới trong nhà đều cung phụng cô ta như một nhị tiểu thư thực thụ.
Bất kể đi đâu, hào quang của nhị tiểu thư Ứng gia cũng khiến cô ta nổi bật và rực rỡ hơn những cô gái khác, ngay cả Tống Kim Hòa cũng không tranh lại cô ta.
Nhưng bây giờ là chuyện gì đây?
Một Nguyễn Kiều mà ai nấy đều tránh như tránh tà vậy mà thật sự có thể thân thiết được với Giáo sư Cố, còn cô ta chỉ muốn ăn cơm cùng anh trai thôi mà lại nhận về những lời lẽ lạnh lùng?
Chắc chắn là Nguyễn Kiều đã giở trò sau lưng!
Kiều Vi siết chặt tay áo, hốc mắt không kiềm chế được mà đỏ hoe, nước mắt rưng rưng chực trào, cô ta nhỏ giọng lên tiếng phản đối đầy ấm ức: “Nhưng mà Nguyễn Kiều, cô ấy đã...”
Anh trai không giúp cô ta, cô ta không tin Giáo sư Cố và Đoạn Quân Ngạn cũng đối xử phân biệt như vậy, nhất là khi Nguyễn Kiều đáng ghét hơn cô ta nhiều.
Giây tiếp theo, Cố Minh Sâm đã dùng bữa xong liền rút khăn giấy ra rồi thong thả lau đôi môi mỏng nhạt màu.
“Phần ăn sáng của bạn học Nguyễn là tôi mời, coi như là thù lao vì đã giúp tôi chăm sóc cây biến dị.”
Hơi thở của Nguyễn Kiều khựng lại, cô muốn nói thù lao anh ấy đã đưa rồi, nhưng nghĩ đến tình cảnh hỗn loạn hiện tại nên đành im lặng không phản bác.
Cứ như vậy đi, có một cái danh nghĩa dẫu sao cũng tốt hơn.
Những người thức tỉnh dị năng chuẩn bị đi làm nhiệm vụ sau khi ăn sáng xong đã lần lượt tập trung ở phòng khách, tiếng bước chân liên tiếp ngoài cửa như đang giày xéo lên dây thần kinh của Kiều Vi.
Gương mặt trắng trẻo của cô ta đỏ bừng lên.
Với tư cách là em gái của Ứng Thanh Dã, một nhị tiểu thư nhà họ Ứng nhưng đãi ngộ lại không giống với chủ nhân biệt thự, điều này đã khiến một số người bắt đầu nghi ngờ về vị trí của cô ta trong lòng anh ta.
Nếu cứ thế lủi thủi đi ra ngoài thì những người khác sẽ nhìn vị nhị tiểu thư này như thế nào, rồi sau này cô ta còn địa vị gì trong căn biệt thự này nữa đây?
Lòng hư vinh giống như keo dán chặt đôi chân cô ta lại.
Càng xấu hổ hơn là ở đây không còn một chiếc ghế thừa nào, cô ta vốn tưởng anh trai sẽ đuổi Nguyễn Kiều đi để cô ta được ở lại dùng bữa cùng họ...
Cố Minh Sâm đứng dậy đi về phía phòng khách, chỉ hai giây sau, Nguyễn Kiều cũng vì không chịu nổi bầu không khí kỳ quặc này mà bưng bát không rời khỏi nhà ăn.
Chủ yếu là vì cô đã ăn quá no rồi.
Hai chiếc ghế trống ra ngay lập tức, hai người đàn ông đều im lặng dùng bữa, phong thái lễ nghi của con cháu hào môn trông thật đẹp mắt nhưng chẳng ai chịu mở lời.
Kiều Vi giống như một tấm phông nền cứng đờ, nhưng oái oăm thay chẳng ai thấy việc cô ta đứng đó là có gì sai trái.
Ứng Thanh Dã từ nhỏ đã xem người làm như không khí, Đoạn Quân Ngạn – người luôn có hàng chục người hầu hạ khi ăn cơm – lại càng như vậy.
Nếu lúc nãy chỉ là do lòng hư vinh quấy phá thì sau khi đứng mười mấy phút, Kiều Vi chưa ăn sáng thật sự đã thấy đói đến mức hoa mắt chóng mặt.
Bên ngoài mọi người đã dùng bữa xong và đang dọn dẹp bát đũa, cô ta vẫn bướng bỉnh đứng đó, đầu cúi thật thấp, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống mặt giày.
Hôm nay đến lượt những người làm hậu cần khác rửa bát nên Nguyễn Kiều không có việc gì làm, cô nghĩ đêm qua mình ngủ không ngon nên định về phòng ngủ bù một chút.
Khi đi ngang qua phòng khách, đội ngũ dị năng giả đã tập hợp đầy đủ, Cố Minh Sâm đứng ở phía trước dặn dò các lưu ý và toát ra khí chất trưởng thành cùng sức hút mãnh liệt.
Cùng là bộ đồ bảo hộ màu đen và đôi găng tay hở ngón, nhưng khi anh ấy mặc vào lại trông đặc biệt hiên ngang và gọn gàng, dù đứng giữa đám đông vẫn là sự hiện diện thu hút nhất.
Nguyễn Kiều không khỏi có chút ngưỡng mộ họ.
Dị năng giả, ở một mức độ nào đó đã là một chủng tộc cao hơn những người bình thường như bọn cô một bậc rồi, giá như cô cũng có dị năng thì tốt biết mấy...
Nhận ra mình đang mơ mộng hão huyền, Nguyễn Kiều bất lực lắc đầu, vì ngay cả nhóm của nữ chính còn chưa có ai thức tỉnh dị năng thì làm sao đến lượt cô được.
Cố Minh Sâm là Hội trưởng Hội Dị năng giả nên hầu hết các nhiệm vụ do anh ấy tổ chức đều mang tính chất công ích.
Một là dọn dẹp zombie và độc trùng quanh biệt thự để tránh việc nơi này bị bao vây quy mô lớn;
Hai là giải cứu những người sống sót đang ẩn náu trong các đống đổ nát của thành phố, đa số họ sẽ được đưa đến căn cứ quân sự và chỉ một số rất ít mới được đưa về biệt thự;
Ngoài ra, việc thu thập vật tư cùng vũ khí cần thiết cho sự sinh tồn hay các loài thực vật và động vật bị biến dị cũng là trọng tâm trong các chuyến đi của họ.
Nguyễn Kiều đứng nghe một lúc rồi định về phòng, nhưng giọng nói trong trẻo ôn hòa từ phía sau đã gọi cô lại.
“Bạn học Nguyễn, cây biến dị tôi trồng trên sân thượng nhờ em chăm sóc giúp mấy ngày tới nhé. Đây là thẻ ra vào thang máy lên sân thượng, em cầm lấy đi.”
Cổ tay bất ngờ bị nắm lấy, đôi găng tay chiến thuật thô ráp cọ vào xương cổ tay làm cô thấy hơi ngứa, một tấm thẻ màu đen vàng hình chữ nhật được người đàn ông ấn vào lòng bàn tay cô.
Giống như vừa nhận phải một củ khoai tây nóng bỏng tay, từ lòng bàn tay đến cánh tay của Nguyễn Kiều đều run rẩy.
“Cái này... em, em không biết làm đâu.”
Ánh mắt thanh nhã của Cố Minh Sâm ngưng đọng trên gương mặt cô.
“Em đã nhận thù lao rồi, không phải sao?”
Nguyễn Kiều nhất thời nghẹn lời, cô đúng là đã ăn bữa sáng mà Cố Minh Sâm mời, nhưng lúc đó cô cứ ngỡ đó là thù lao cho việc cắt tỉa cành cây lần trước mà!
Hơn nữa làm gì có kiểu tiền trảm hậu tấu như thế này chứ!
Năm ngón tay lộ ra của người đàn ông mang theo cảm giác hơi mát lạnh, anh ấy khép bàn tay đang xòe ra của cô lại và bao bọc lấy nó, anh ấy khẽ vỗ lên mu bàn tay cô như để trấn an.
“Đừng sợ, chúng rất thích cô.”
Nghĩ đến những thân và lá cây còn sống, mọc điên cuồng và biết bò trườn ấy, Nguyễn Kiều suýt chút nữa thì tối sầm mặt mũi và cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
Chúng nó? Thích?
Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt trông thật nũng nịu và đáng yêu, ngũ quan tinh xảo nhăn nhó lại thành một đoàn, khi đột ngột phóng đại trước mắt khiến tim Cố Minh Sâm hẫng đi một nhịp.
Đôi môi đỏ mọng đầy đặn mấp máy mang theo hương hoa mai lạnh lẽo ngọt ngào, cô nói toàn những lời thoái thác không quan trọng.
Cố Minh Sâm kiên nhẫn nghe cô bịa ra lý do, nơi đáy mắt anh ấy cuộn trào hơi nóng âm u, đột nhiên anh ấy cảm thấy hơi khô khát, cổ áo cũng dường như thắt chặt hơn thường ngày.
“Tóm lại là em không đảm đương nổi đâu, hay là...”
Hay là để nữ chính và các bạn của cô ta giúp anh chăm sóc đi!
“Không có hay là gì cả, em có thể làm tốt.”
Người đàn ông tuấn tú nhìn cô đăm đăm, ánh mắt đen sâu thẳm đối diện nhau toát lên sự quan tâm cùng khích lệ của tiền bối dành cho hậu bối.
Anh ấy rủ mắt rồi nhìn vào cổ tay mảnh mai trắng ngần của cô gái nhỏ, ngón tay khẽ chạm vào làm những dây leo được thúc đẩy mọc ra rồi tự động kết thành một chiếc vòng tay.
“Nếu không tin tôi thì hãy đeo nó.”
Anh ấy đã nói rồi, những cây biến đó rất thích cô nên sẽ không làm hại cô, nhưng vì cô vẫn sợ và vẫn đùn đẩy nên anh ấy đành phải để lại cho cô một ít dị năng.
Nguyễn Kiều đeo chiếc vòng mây đó, cảm thấy sự việc lại càng trở nên phức tạp hơn.
Đặc biệt là khi Cố Minh Sâm dẫn đội rời đi, cô quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt dò hỏi không mấy thân thiện của nữ chính Tống Kim Hòa và ba người bạn thân.
Xem ra Kiều Vi đã mách lẻo xong rồi.
Cô có một nỗi buồn man mác theo kiểu bản thân vẫn còn sống nhưng lòng đã chết lặng.
Vì đã bị bắt quả tang ngay tại chỗ, nên Nguyễn Kiều cũng chẳng cần phải che giấu làm gì, cô trực tiếp nắm chặt tấm thẻ thông hành mà Cố Minh Sâm đưa cho rồi lướt qua họ để về phòng.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, Dư Dao nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay dây leo đó, đôi mắt nai con đỏ hoe và chớp mắt liên tục như sắp khóc.
“Kim Hòa, tớ... tớ phải làm sao đây?”
Nghe Vi Vi nói sáng nay Giáo sư Cố còn mời Nguyễn Kiều ăn cơm, bây giờ vừa đưa thẻ thông hành lại vừa để lại dị năng bảo vệ cô, vậy thì mình còn cơ hội nào nữa không?
Cũng không biết Nguyễn Kiều đã dùng thủ đoạn gì mà đột nhiên trở nên lợi hại như vậy, phải biết rằng cách đây không lâu cô còn bị Giáo sư Cố đuổi ra khỏi phòng mà.
Trong lòng Tống Kim Hòa cũng phiền muộn, hôm qua việc của Nguyễn Kiều đều là cô ta làm, nhưng các tiên sinh đối xử với cô ta cũng chẳng có gì khác biệt mà vẫn luôn lịch sự và xa cách.
Chỉ biết khóc lóc thì có tác dụng gì?
Người đàn ông cô ta thích thì dù có phải cướp cũng phải cướp cho bằng được.
“Phải làm sao ư? Cậu cứ học theo cô ta là được chứ gì?”
Lấy cớ lười biếng ham ăn để tiếp cận mấy vị tiên sinh, chiêu lùi để tiến này của Nguyễn Kiều thật sự rất cao tay.
Trông có vẻ là đã hiệu quả rồi, nhưng Tống Kim Hòa không định tự mình thử nghiệm, mấy đứa tay sai không não này của cô ta chính là đối tượng thích hợp nhất để làm vật thí nghiệm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



