Thẩm Dạng Thanh đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
Tình trạng ngày càng tệ của cô trong một năm qua… có phải là phản ứng cai nghiện vì tách khỏi họ không?
Không.
Tuyệt đối không phải.
Tuyệt đối không thể nào!
Thẩm Dạng Thanh hít mạnh một hơi, hung hăng véo mạnh đùi mình, trừng mắt nhìn Phó Tầm Hạc: “Đưa thuốc ngủ cho tôi, tôi không ngủ được!”
Phó Tầm Hạc bị cô dọa giật mình: “Doạ chết anh rồi, em hét to thế làm gì?”
Miệng thì nói vậy, nhưng anh vẫn rất nghe lời, bật đèn đi lấy thuốc.
Cô cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, nhìn anh lấy từ vali ra hộp thuốc ngủ mà cô vẫn thường dùng.
Đúng là kẻ theo dõi biến thái, đến cả nhãn hiệu thuốc ngủ cô uống cũng biết rõ.
Cô tự lấy bốn viên, nuốt một hơi, trong lòng an tâm hơn nhiều, rồi quay lại nằm xuống giường, quay lưng về phía Phó Tầm Hạc.
Đó là khúc nhạc anh thường hay hát khi cô còn nhỏ.
Lông mày và ánh mắt Thẩm Dạng Thanh dần giãn ra. Dù sao cô cũng đã uống thuốc, hoàn toàn không cần sự hỗ trợ “thừa thãi” của anh, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Phó Tầm Hạc nhìn người đang ngủ say trong lòng, cầm điện thoại lên lướt tin nhắn.
[Tôi cần đặt chế tạo một loại thuốc, hình dáng, mùi vị và cảm giác khi uống phải giống hệt nhãn hiệu thuốc ngủ này, nhưng thành phần chỉ là vitamin, không được để người đã uống thuốc lâu năm phát hiện.]
[Được.]
Phó Tầm Hạc cong môi, mở khung chat với Phó Yến Tư: [Anh cả, em ấy không cần dùng thuốc cũng đã ngủ rồi, em ấy có sự phụ thuộc vào em.]
Tin nhắn được đọc ngay lập tức, nhưng không có hồi đáp.
Ánh mắt Phó Tầm Hạc tối lại. Anh có chút không vui, cọ cọ vào Thẩm Dạng Thanh, hôn nhẹ lên xương mày cô. Nụ hôn như chuồn chuồn lướt dần trượt xuống, dừng lại ở cổ họng, nhẹ nhàng ngậm lấy yết hầu hơi nhô lên.
Thẩm Dạng Thanh vung tay đẩy mặt anh ra, tiện thể kéo anh vào lòng mình, ôm làm gối ôm.
Phó Tầm Hạc run lên một cái, ôm cô chặt hơn: “Em còn nói em không yêu anh. Rõ ràng trong lòng em có anh.”
“…”
Anh liếc nhìn hộp thuốc đặt trên bàn.
Đó là thuốc ngủ mà suốt một năm qua anh vẫn uống.
Cơn buồn ngủ ập tới, anh ngáp một cái, ném thuốc ngủ vào thùng rác, hung hăng hôn một cái lên người trong lòng, rồi thoải mái ngủ say.
…
“Anh không muốn kế thừa sản nghiệp gia tộc nhà mình.”
Thẩm Tầm khi còn trẻ dựa vào bệ cửa sổ, trông như một con mèo buồn bã, chăm chăm nhìn những chú chim nhỏ tự do bay lượn ngoài kia.
“Anh muốn vẽ tranh, còn muốn tự tạo dựng thương hiệu thời trang của riêng mình. Anh hoàn toàn không thích làm buôn vũ khí. Nhưng em cũng biết tính cha rồi đấy, anh với anh cả từng góp ý với ông, ông không những không nghe mà còn bắt huấn luyện viên đối xử với bọn anh tàn nhẫn hơn.”
Thẩm Tầm uể oải che mặt: “Mỗi kỳ nghỉ hè nghỉ đông đều phải đến đảo huấn luyện, thật sự quá đau khổ. Ở đó bọn anh còn không được gặp em, chẳng có lấy một chút an ủi tinh thần. Anh cảm giác mình sắp chết rồi.”
Thẩm Dạng Thanh ngồi bên cạnh anh, thử hỏi: “Anh à, anh có ảnh của huấn luyện viên không?”
Thẩm Tầm đưa ảnh cho cô: “Em cần ảnh làm gì?”
Cô ghi nhớ gương mặt bình thường của người đàn ông trong ảnh, cười rồi trả lại điện thoại: “Em tự có cách.”
Thẩm Tầm căng thẳng nói: “Em đừng có tìm người đánh ông ta đấy nhé. Anh ba với anh hai đã từng đánh ông ta một lần rồi, anh tư còn cho ông ta uống thuốc xổ, làm ông ta ị ra đầy quần. Kết quả ông ta đi mách cha, cha nổi giận, có cha chống lưng, ông ta phạt bọn anh còn nặng hơn.”
Ngày hôm sau, người đàn ông trong ảnh bị thuộc hạ của cô quẳng thẳng đến trước mặt cô.
Ông ta như một miếng thịt thối bị người ta giẫm đạp, sắc mặt trắng bệch, quần áo xộc xệch, toàn thân run lẩy bẩy.
Vài gã lực lưỡng từ trong phòng bước ra, ung dung đi đến sau lưng cô, đưa cho cô một chiếc máy ảnh.
Cô lười nhìn thứ bẩn thỉu ấy, trực tiếp mở video trong máy cho người đàn ông xem.
Những người bạn được gọi tới xem kịch cũng ghé sát vào máy ảnh, nhìn rõ rồi bật ra tiếng cười chói tai.
Sắc mặt người đàn ông càng thêm tái nhợt, mồ hôi lạnh to như hạt đậu không ngừng rịn ra trên trán, hiển nhiên vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện vừa xảy ra, run giọng hỏi: “Cô… Cô là em gái của Thẩm Tư Trầm?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

