Phó Tầm Hạc không nói gì.
Nhưng Thẩm Dạng Thanh cảm nhận được câu trả lời của anh.
Cô lấy hơi một lúc, giọng mềm đi nhưng thái độ vẫn cứng rắn: “Hơn nữa, suốt một năm nay tôi đã tìm được thứ thay thế anh rồi. Chính là thương hiệu trong cái vali của anh đó!”
Phó Tầm Hạc khựng lại, khóe môi cong lên một nụ cười vi diệu, nhìn cô chằm chằm mà cười.
Thẩm Dạng Thanh bị anh nhìn đến nổi da gà: “A, anh cười cái gì?”
Da đầu cô tê rần, liền nghe anh cười nói: “Đoán đúng rồi, thưởng cho em.”
Da đầu Thẩm Dạng Thanh tê dại. Không rõ là do tác động bên ngoài lúc này, hay vì từ tận xương tủy cô đã cảm thấy rờn rợn.
Cô tự nhận mình là kẻ xấu triệt để, người quen đều sợ cô, nhưng Phó Tầm Hạc dường như có một loại năng lực đáng sợ khác.
Không biết qua bao lâu, trên sàn vương vãi hai túi vuông đã bị xé mở. Khẩu súng dùng để uy hiếp cũng chật vật nằm cạnh mấy sợi cao su bị thắt nút.
Thẩm Dạng Thanh khát khô cổ họng, đưa tay với lấy chai nước trên bàn, thì có người nhét thẳng chai nước khoáng vào tay cô.
“Mệt rồi à?”
Trong bóng tối, đôi môi Phó Tầm Hạc lấp lánh, đôi mắt lộ ra cảm xúc khó đoán, nhưng vẫn luôn chú ý đến phản ứng của cô.
Cô uống nước xong, trở tay ném thẳng chai nước vào đầu anh: “Anh nói xem!”
Phó Tầm Hạc không né. Tóc vốn đã bị cô cào loạn, bị ném thêm một cái càng giống ổ chim.
Anh cũng chẳng để tâm, mở nắp chai, uống cạn một hơi.
Nước men theo khóe môi anh chảy xuống, trượt qua lồng ngực săn chắc, cuối cùng biến mất giữa đường nét cơ bụng.
“Một năm không gặp.”
Yết hầu Phó Tầm Hạc lăn lên lăn xuống, đè giọng nói khàn khàn: “Anh nhớ em lắm…”
Thẩm Dạng Thanh nằm bệt trong đống chăn chất thành núi, ánh mắt vô hồn xuyên qua chăn nhìn anh: “Trên thế giới này có nhiều người như vậy, tại sao cứ nhất định là tôi?”
Câu nói thốt ra vừa gấp vừa nhanh, gần như bị nhấn chìm trong hơi thở của Phó Tầm Hạc.
Phó Tầm Hạc quả nhiên không nghe rõ, nhẹ nhàng kéo cô lên: “Em nói gì?”
Thẩm Dạng Thanh giống như một con mèo gầy bị anh ôm chặt trong lòng, cảm giác cánh tay Phó Tầm Hạc như gọng kìm kẹp lấy cô.
Nếu vai người có thể gập đôi, thì cơ thể Phó Tầm Hạc hẳn có thể giống như cửa thang máy, kẹp cô chặt ở giữa.
Đúng như cô nói, Phó Tầm Hạc là người yếu nhất trong đám anh em. Khi tất cả những người khác đều có thể dùng súng đi săn, thì chỉ cần nhắc đến săn bắn là anh đã lo lắng đến mức bật khóc, thà bị phạt quỳ cả ngày cũng không chịu giết sinh vật nào.
Anh thích động vật nhỏ, giỏi mỹ thuật, tính cách yên tĩnh hướng nội, không thích vận động.
Cô thật sự không ngờ, chỉ vì báo thù, Phó Tầm Hạc lại rèn luyện được một thân thể cơ bắp khiến cô hoàn toàn không thể lay chuyển.
Còn cô thì sao?
Mất ngủ, chán ăn, cùng với chứng lo âu không kiểm soát được, đang từng chút một rút cạn cơ thể cô. Dù đã cố gắng đảm bảo dinh dưỡng, cân nặng vẫn liên tục sụt giảm.
Kẻ thù của cô đều đang tiến bộ, còn cô lại đang thụt lùi.
Với tình trạng cơ thể như vậy, cô phải phản kích bằng cách nào đây?
Phó Tầm Hạc: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Cô hoàn hồn, phát hiện không biết từ lúc nào Phó Tầm Hạc đã xong việc, đang nghiêng người nằm cạnh cô, nghiêng đầu nhìn cô.
Mái tóc xoăn bồng bềnh của anh như mây, dù không biểu cảm, vẫn khiến người ta cảm thấy dịu dàng, như thể giữa họ chưa từng tồn tại ngăn cách nào.
“Đang nghĩ cách giết anh.”
Thẩm Dạng Thanh khẽ gật đầu như có như không.
Phó Tầm Hạc kéo khóe môi, cũng không lấy làm lạ. Bàn tay đặt lên bụng dưới của cô, vừa khe khẽ huýt sáo vừa vỗ nhẹ.
Cô buồn ngủ rã rời, trước khi hoàn toàn mất ý thức, nghe thấy Phó Tầm Hạc nói: “Dạng Dạng, anh không phải Thẩm Tầm, anh là Phó Tầm Hạc. Chúng ta không còn liên quan gì đến quá khứ nữa. Đây là một khởi đầu hoàn toàn mới.”
Anh ghé sát tai cô, lặp đi lặp lại như thôi miên: “Em yêu anh, em cần anh.”
“Không có anh, em không thể sống.”
“Không có anh thì không thể sống.”
Không biết có phải do quá buồn ngủ hay không, rõ ràng cô phản cảm, nhưng lại dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Phó Tầm Hạc, nghe những lời cô không thích, mí mắt nặng trĩu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

