Thẩm Dạng Thanh không thèm để ý đến anh.
Phó Tầm Hạc bóp bọt dầu gội lên tóc cô, xoa nhẹ mái tóc ướt sũng của cô, như đang trầm ngâm suy nghĩ: “Chúng ta lâu rồi không như thế này.”
Lâu gì mà lâu, mới có một năm thôi.
Phó Tầm Hạc nói: “Một năm nay dù có thể nhìn thấy em qua camera, thì cũng chỉ như gãi ngứa qua lớp giày.”
Mắt Thẩm Dạng Thanh trợn tròn: “Mấy người đặt camera bên cạnh tôi rồi à?”
Những ngón tay Phó Tầm Hạc xuyên qua mái tóc ướt của cô, giọng nói dịu dàng: “Bây giờ lại có thể chạm vào em rồi, giống như đang mơ vậy.”
Thẩm Dạng Thanh đen mặt, bị anh bế ra khỏi bồn tắm, lau khô người.
Phó Tầm Hạc khoác áo choàng tắm cho cô, bế cô trở lại phòng bệnh.
Ánh mắt cảnh giác của Thẩm Dạng Thanh quét một vòng quanh phòng như báo săn. Phó Tầm Hạc cười khẽ trên đỉnh đầu cô: “Ở đây không có camera đâu, yên tâm đi, vì em đang ở bên chúng tôi.”
Khóe miệng Thẩm Dạng Thanh giật giật, ghét bỏ nói: “Anh lại phát bệnh à?”
“Anh?” Phó Tầm Hạc đặt cô lên giường, cũng hơi chần chừ, đưa tay chạm lên má cô.
Xoa xoa, bóp bóp, cảm nhận được hơi ấm và xúc cảm chân thực, anh mím môi cười: “Không mà. Em xem, anh có thể chạm vào em. Lúc anh phát bệnh, anh không chạm được vào em, thậm chí em còn bay trên trời nữa.”
Thẩm Dạng Thanh cười lạnh: “Vậy tôi bay trên trời không dụ anh nhảy lầu à?”
Phó Tầm Hạc chải lại mái tóc đã được sấy khô cho cô: “Anh từng nhảy một lần rồi, gãy chân, nhưng dưỡng xong rồi. Anh cả nói may là tầng hai, nếu không thì anh đã không còn được gặp em.”
Thẩm Dạng Thanh: “…”
Phó Tầm Hạc vòng ra phía sau, thần thần bí bí chớp mắt với cô: “Em đoán xem, vì lần gặp lại này, anh đã chuẩn bị cho em những gì?”
Thẩm Dạng Thanh không nói nổi lời nào, cảm giác như đang chơi trò gia đình với một kẻ điên.
Phó Tầm Hạc lấy ra một chiếc vali du lịch từ trong tủ, mở ra, bên trong toàn là quần áo.
Cô liếc mắt đã nhận ra đây là thương hiệu xa xỉ cao cấp đang bùng nổ trong năm nay.
Idol hạng A quảng bá, các phú bà có tiền có tiếng cũng thích mặc, bản thân cô cũng rất thích phong cách của hãng này. Từ khi đồ của họ xuất hiện, tám phần tủ quần áo của cô đều là đồ nhà này.
Phó Tầm Hạc lấy ra hai bộ đồ ngủ lụa, kỳ lạ là trên đồ ngủ không có bất kỳ nhãn mác nào, nhưng phong cách rõ ràng là của thương hiệu xa xỉ đó.
Anh so sánh trái phải một lúc, đau đầu nói: “Em thấy mặc bộ nào thì tốt hơn?”
Thẩm Dạng Thanh: “…”
Cô cảm thấy cái thứ rác rưởi trên cổ mình nên nổ tung cho rồi.
Thẩm Dạng Thanh cười nửa mỉa nửa mai: “Anh mặc à? Vậy thì cái váy ngủ hai dây này hợp với anh lắm.”
Phó Tầm Hạc bật cười khẽ: “Đương nhiên không phải anh mặc. Đây là anh làm cho em, anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.”
Thẩm Dạng Thanh khó chịu: “Kích cỡ của tôi sớm đã không còn là kích cỡ của một năm trước nữa.”
Phó Tầm Hạc nói: “Anh biết kích cỡ hiện tại của em.”
“?”
Chiếc váy ngủ hai dây màu trắng ngọc trai khoác lên người, cô gầy đến đáng sợ, mảnh khảnh như một tờ giấy, nhưng vẫn mang một sức hút khó nói.
Phó Tầm Hạc ngồi bên cạnh ngắm nhìn, trong mắt tràn ngập hình bóng của cô: “Bảo bối của anh đúng là xinh thật.”
Thẩm Dạng Thanh thầm chửi một câu bẩn thỉu trong lòng, quay lưng lại với anh, nằm xuống.
Bàn tay Phó Tầm Hạc đặt lên vai cô, giọng nói dịu dàng chậm rãi: “Anh đi tắm trước, em đợi anh, đừng có lộn xộn, nếu không anh sẽ phạt em đó.”
Ánh mắt cô trầm xuống, liếc trộm Phó Tầm Hạc bằng khóe mắt.
Phó Tầm Hạc quay lưng về phía cô, móc súng ra từ túi, nhét vào ba viên đạn, rồi lại cất súng vào túi áo.
Dùng súng đề phòng cô, cô còn có thể hiểu, nhưng tại sao anh chỉ nhét ba viên đạn, chứ không phải cả băng đạn?
Đợi Phó Tầm Hạc tắt đèn, nằm xuống bên cạnh cô, cô quay người lại, ôm lấy eo anh.
Cơ thể Phó Tầm Hạc cứng đờ, kéo cô vào lòng, ôm rất chặt, chặt đến mức cô phát ra một tiếng rên nghẹn. Phó Tầm Hạc vội vàng thả lỏng, từ phía sau nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

