Sắc mặt Phó Tầm Hạc trầm xuống, không chịu yếu thế: “Có gì mà không thể? Anh yêu em thì cần quan tâm người khác nói gì sao? Anh đã đưa tất cả mọi thứ của anh cho em rồi!”
Thẩm Dạng Thanh phản kích: “Đó là anh tự đa tình! Bất kể anh lên giường với tôi bao nhiêu lần, anh cố gắng thế nào, tất cả đều là anh ép buộc tôi! Tôi không thích anh!”
Cô nhón chân, túm lấy tai Phó Tầm Hạc, hét sát tai anh: “Nghe rõ chưa? Tôi - Thẩm Dạng Thanh, không thích anh!”
Đồng tử Phó Tầm Hạc co rút mạnh, nước mắt trào ra, dường như muốn nhịn nhưng không nhịn được, cúi đầu nức nở: “Ư… em, em đừng nói vậy… anh chịu không nổi khi em nói như vậy…”
Vẻ chán ghét trên mặt Thẩm Dạng Thanh thu lại, ngay lập tức trở nên vui vẻ.
Mỗi lần cô cãi nhau với bọn họ, chỉ cần chọc cho họ khóc được là cô đã thấy sướng rồi.
Cô thích nhất là nhìn đám biến thái này bị cô chọc tức đến rơi nước mắt.
Còn không quên độc miệng bổ sung thêm một câu: “Anh nên tự kiểm điểm lại bản thân đi. Cũng đều bị tôi đâm sau lưng, tại sao chỉ có anh bị tâm thần phân liệt, còn bạc cả tóc? Là vì anh quá vô dụng.”
Thẩm Dạng Thanh: “?”
Hai người nào?
Phó Hàn Kiêu không đồng tình: “Phó Tầm Hạc, anh khóc thành thế này rồi còn nghĩ tới ngủ à? Tối nay đổi người đi, em không muốn anh ở cùng Dạng Dạng trong trạng thái này.”
“Không đổi. Vị trí đầu tiên là anh tự tay rút được. Hơn nữa, hôm nay anh đã đợi suốt một năm.”
Mắt Phó Tầm Hạc sưng như quả óc chó, nhìn chằm chằm Thẩm Dạng Thanh không chớp: “Mọi người đi hết đi, ở đây có em chăm sóc.”
Thẩm Dạng Thanh: “…”
Vậy là tối nay cô phải ở riêng với Phó Tầm Hạc?
Với trạng thái điên điên khùng khùng của anh, có khi cô còn tìm được cơ hội giết anh rồi chạy trốn?
Cô giả vờ bình tĩnh đặt ly nước xuống, quan sát phản ứng của những người khác.
Người động trước tiên là Phó Yến Tư.
Bước chân anh hơi do dự, nhưng vẫn là người đầu tiên rời khỏi phòng. Những người khác theo sau, tuy có chậm chạp, nhưng cũng coi như dứt khoát.
Chỉ có Phó Hàn Kiêu đi được hai bước lại quay đầu, như muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị người khác kéo đi.
Cửa phòng bệnh đóng lại, Phó Tầm Hạc khóa trái cửa.
Thẩm Dạng Thanh: “Thuốc ngủ của tôi đâu?”
Phó Tầm Hạc lau khô nước mắt, giọng nghèn nghẹn: “Uống thứ đó hại sức khỏe.”
Thẩm Dạng Thanh hừ lạnh: “Không ngủ được còn hại sức khỏe hơn.”
Phó Tầm Hạc không trả lời, cúi người bế cô lên.
Toàn thân Thẩm Dạng Thanh lập tức căng cứng cảnh giác: “Anh làm gì đấy?”
“Tắm.” Anh chẳng thèm nhìn cô, trực tiếp đưa cô vào phòng tắm trong phòng bệnh.
Lúc này Thẩm Dạng Thanh mới phát hiện bên trong còn có cả “thế giới” khác.
Rõ ràng đây là phòng bệnh cao cấp xa hoa như phòng tổng thống. Nhà vệ sinh không chỉ đầy đủ tiện nghi mà còn được trang hoàng lộng lẫy, bồn tắm và vòi sen đều có.
Trong bồn tắm đã có nước sẵn, chắc đã được chuẩn bị từ lâu, vẫn được giữ ấm.
Thẩm Dạng Thanh khó chịu cau mày: “Buông tôi ra, tôi tự làm!”
Phó Tầm Hạc như mất thính giác, đặt cô ngồi lên chiếc ghế cạnh bồn tắm, bắt đầu cởi cúc áo cho cô.
Cô dùng sức đập tay anh ra, anh như không có cảm giác, né tránh bàn tay quấy phá của cô, tiếp tục làm những gì mình muốn.
Thẩm Dạng Thanh hận anh đến chết, vừa tát vừa đấm liên tiếp mấy cái, đánh rất thật, mặt anh cũng bị cô tát sưng lên.
“Anh nghe không hiểu tiếng người à? Chính vì anh như vậy nên tôi mới muốn giết anh!”
Phó Tầm Hạc khựng lại một chút, rồi tiếp tục làm ngơ.
Trong lúc bảo vệ chân phải không bị thương, cô dùng hết mọi cách phản kháng, cuối cùng vẫn mặt đen sì bị đặt vào trong bồn tắm.
“Giống như một con mèo không chịu tắm vậy.”
Phó Tầm Hạc mặt mang dấu năm ngón tay, trên cánh tay toàn là vết cào, chỉ cần là chỗ da hở ra là không có chỗ nào lành lặn.
Anh đưa những chỗ bị thương ra cho cô xem: “Em nhìn xem, em cào anh thế này đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

