“Dẫn tôi đi? Đi đâu?” Lạc Phùng Đăng vừa nói vừa cau mày, chuyện có thể khiến Giang Kỵ Nghiêu sốt ruột như vậy…
“Nhà họ Lạc tìm đến rồi à?”
“Còn cả Lãnh Vô Cữu nữa, cô gặp cậu ta kiểu gì? Cậu ta có làm gì cô không? Cô có bị thương không?”
Giang Kỵ Nghiêu vừa vội vàng thu dọn đồ, vừa tỉnh táo phân tích tình hình trước mắt.
“Nếu Bộ Pháp vụ biết tin về cô, phía Đế quốc chắc chắn cũng sẽ lần theo dấu vết mà điều tra ra.”
“Đến lúc đó nhà họ Lạc tìm tới cũng chỉ là vấn đề thời gian. Cô rời khỏi đây trước đi, tôi sẽ nghĩ cách sau.”
Lạc Phùng Đăng lại nắm lấy tay anh: “Đừng vội, không sao đâu.”
Giang Kỵ Nghiêu liếc nhìn cô một cái, ngay sau đó trong đại sảnh vang lên tiếng bước chân.
“Quản lý khu ký túc xá Alpha, Lạc Phùng Đăng, có ở đây không?”
Nghe tiếng gọi, cô bước ra ngoài. Người xem náo nhiệt đã tụ tập không ít.
Người dẫn đầu giơ tờ lệnh truy bắt có ảnh của cô trước mặt.
“Lạc Phùng Đăng, xét thấy cô cố ý mưu hại Alpha cấp cao, làm bị thương thiếu tá quân đội, đánh nhau bằng dị năng trong khuôn viên trường, gây ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng, hiện tại sẽ tiến hành bắt giữ cô.”
[Ký chủ, đây là Ban Đức Khoái, bộ trưởng Bộ Pháp vụ, là một Beta. Bị ông ta để mắt tới thì không chết cũng bị lột một lớp da.]
Vài học viên đứng xem thì thầm bàn tán.
“Tôi đã nói rồi mà, quản lý ký túc mới tới này chắc chẳng trụ được lâu, mới có bao lâu đâu.”
“Không chừng là gián điệp trà trộn vào, tâm địa khó lường, nếu không sao có thể đánh bị thương nhiều Alpha như vậy.”
“Đúng đó, uổng công tôi còn thấy Beta này khác biệt.”
Lạc Phùng Đăng đưa tay nhận lấy tờ lệnh truy nã, cẩn thận xem qua.
“Cố ý làm bị thương? Hôm qua nếu không có tôi, vị thiếu tá kia e rằng đã bạo phát mà chết rồi.”
“Đánh nhau bằng dị năng? Học viên không nghe lời, tình huống khẩn cấp thì dùng chút biện pháp đặc biệt cũng là chuyện bình thường.”
“Bộ Pháp vụ các người bắt người đều không phân trắng đen, thích thì bắt vậy sao?”
Ban Đức Khoái mày.
“Cô bớt ở đây ăn nói sắc sảo đi. Hôm qua cô còn cắn bị thương một Alpha cấp S, Beta như cô đúng là tội ác tày trời.”
Giang Kỵ Nghiêu bước tới.
“Bộ trưởng Ban, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Cô ấy sẽ không vô cớ ra tay đánh học viên, cần điều tra cho rõ ràng.”
Ban Đức Khoái cười khẩy.
“Còn điều tra thế nào nữa? Ảnh chụp cũng có rồi, trong học viện đã truyền khắp.”
“Học viện Ascali chúng tôi tuyệt đối không thể giữ lại giáo viên đạo đức bại hoại như vậy. Dẫn đi!”
Ra lệnh một tiếng, hai người phía sau lập tức bước lên định bắt người.
“Khoan đã! Tôi xem ai dám động tay!”
Ngoài đại sảnh, Hoắc Nhĩ vừa xuống phi thuyền, vội vàng chạy vào.
Ban Đức Khoái nhìn thấy anh rõ ràng có chút bất ngờ.
“Không phải cậu đang ở phòng y tế sao? Không nằm cho đàng hoàng, chạy tới đây làm gì?”
Hoắc Nhĩ thở gấp một hơi.
“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Cô Lạc là đang cứu tôi.”
Ban Đức Khoái liếc nhìn băng gạc lộ ra chỗ cổ áo anh.
“Cô ấy đánh cậu bị thương rồi, còn nói là cứu cậu?”
Hoắc Nhĩ sờ sờ cổ áo, mặt hơi đỏ, khẽ ho một tiếng.
Trong lòng nghĩ: ông biết cái gì, đây là tình yêu của fan dành cho thần tượng, người khác còn không có ấy chứ.
“Cái này… Cái này là tôi tự làm bị thương, không liên quan gì đến cô Lạc.”
Đương sự đã nói vậy, Ban Đức Khoái cũng không tiện nói thêm.
“Chuyện của cậu coi như bỏ qua, nhưng việc cô ta làm bị thương thiếu tá Tạ và học viên Lãnh Vô Cữu thì là sự thật không thể chối cãi.”
Hoắc Nhĩ nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Lạc Phùng Đăng.
Chỉ mới một ngày, dường như rất khó liên hệ hai người kia với cô.
Nhưng chuyện này lại liên quan đến Tạ Tiêu Châu, vậy thì không chỉ là chuyện trong học viện nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



