Dái tai cô bị cắn nhẹ, nửa bên bị hôn nóng rực lên.
Lạc Phùng Đăng nhíu mày, hai tay chống lên vai anh, dùng sức kéo giãn khoảng cách.
Rồi giơ tay tát mạnh một cái.
Ngay khoảnh khắc Lãnh Vô Cữu nghiêng đầu theo quán tính, thuốc ức chế trong tay cô đã đâm thẳng vào cổ anh.
“Ưm! Cô…”
Lãnh Vô Cữu ngửa đầu, nhíu mày, rồi toàn thân mềm nhũn, ngất đi.
[Chúc mừng ký chủ! Nhiệm vụ hôm nay hoàn thành, tuổi thọ tăng thêm bảy ngày!]
Không ngờ Lãnh Vô Cữu thật sự chính là thiếu niên lạc lối.
Lạc Phùng Đăng nghĩ thầm.
Xem ra chuyện anh có một chân với Tạ Tiêu Châu… e là thật rồi.
Lãnh Vô Cữu: Khi con người cạn lời đến cực điểm… thật sự rất muốn báo cảnh sát.
Lạc Phùng Đăng thở phào nhẹ nhõm.
Kiếm được chút tuổi thọ đúng là không dễ.
Cô quay người rời đi, thuận tay ném ống thuốc ức chế xuống đất.
Khi mọi động tĩnh lắng xuống, các Alpha khác thò đầu ra nhìn, chỉ thấy Beta kia rời đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Quản lý ký túc xá mới chỉ trong một đêm, chiến tích hạ gục bốn Alpha.
Lạc Phùng Đăng mệt đến mức không đi kiểm tra phòng, trực tiếp quay về phòng trực ngủ một mạch.
Đêm đó, tất cả các nhóm chat trong trường đều nổ tung.
Chiến tích Beta hạ gục Alpha có người chứng kiến, có ảnh làm bằng chứng, cái tên Lạc Phùng Đăng lập tức lên hot search nội bộ.
Đặc biệt là còn có người chụp được ảnh nghi là Lãnh Vô Cữu bị khống chế.
“Đù má, Beta này ngầu dữ vậy luôn á? Ảnh này là thật hay giả vậy? Ngay cả Lãnh Vô Cữu cũng không phải đối thủ của cô ấy à?”
“Tôi ở hiện trường, tận mắt thấy luôn, chị Đặng đỉnh vl!”
“Không phải mấy quản lý ký túc trước đó đều vì chọc trúng mấy Alpha nên mới bị đuổi đi sao?”
“Nhưng tôi tận mắt thấy chị Đặng nện hai binh sĩ dính thẳng vào tường mà!”
“A a a a! Tôi tự nhiên thấy một Beta soái vl, tôi muốn vì chị Đặng mà đập đầu vào tường quá!!!”
Ánh mắt nhìn như rác…
Trong đầu anh bất giác hiện lên ánh mắt tối qua cô nhìn mình.
Rác?
Gan thật lớn!
Nhưng điều khiến anh không thể bỏ qua là sau khi tỉnh dậy, pheromone của anh lại được xoa dịu một cách kỳ lạ, thậm chí không hề có chút khó chịu nào.
Dao động dị năng cũng ổn định trong phạm vi bình thường.
Trước đó, khi anh chạm mặt người phụ nữ kia, cũng từng có cảm giác tương tự.
Chỉ là khi ấy anh cho rằng đó là ảo giác của mình.
Làm sao có chuyện chỉ cần bị người khác chạm một cái, tình trạng bạo phát lại có thể dịu xuống chứ?
Nhưng cảm giác đau rát ở tuyến sau gáy lại rõ ràng đến mức không thể bỏ qua…
Binh sĩ bên ngoài bước vào, quỳ một gối xuống đất.
“Thiếu tá, là tôi thất trách, không thể ngăn cản người phụ nữ kia, xin ngài trách phạt.”
Tạ Tiêu Châu đưa tay xoa xoa sau gáy.
“Có miếng dán cách ly tuyến thể không?”
Binh sĩ sững người.
Miếng dán cách ly tuyến thể?
Sau khi tuyến thể bị cắn rách, đó là vị trí hồi phục chậm nhất, thường chỉ dùng để ngăn pheromone không kiểm soát được mà tràn ra ngoài.
Thiếu tá nhà mình muốn thứ đó để làm gì?
Đột nhiên, binh sĩ nghĩ ra điều gì đó, đồng tử lập tức co rút, mắt mở to hết cỡ.
Đ… đệt!
Cái Beta quản lý ký túc xá kia… không lẽ đã cắn vỡ tuyến thể của thiếu tá rồi sao?
Lạc Phùng Đăng sau khi về liền đi ngủ, hoàn toàn không hề biết rằng mình đã nổi danh sau một trận chiến tại Học viện Ascali.
Sáng sớm, một nhóm người của Bộ Pháp vụ mặc vest chỉnh tề, bước đi đồng loạt tiến vào khu ký túc xá Alpha, thu hút không ít ánh nhìn hiếu kỳ.
Lạc Phùng Đăng nghe học viên nói Bộ Pháp vụ đến kiểm tra, trong lòng còn khá tò mò, định đi xem náo nhiệt.
Thế nhưng Giang Kỵ Nghiêu lại hớt hải từ ngoài đại sảnh xông vào.
“Thu dọn đồ nhanh lên, tôi dẫn cô rời đi ngay.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)