“Những lời đại nghịch bất đạo này…” Kỳ Khả đối với người thống trị Kinh thành không có chút kính sợ nào, lời gì cũng dám nói, nhưng các bạn nhỏ lại bị doạ sợ.
“Nếu không có, lại mua không nổi, chẳng phải chỉ có thể phấn đấu vươn lên, tự lực cánh sinh, cơm no áo ấm thôi.” Kỳ Khả mân mê đôi đũa của mình vẽ hai vòng trên không trung, “Tứ Liễu thôn đã mở ra một khởi đầu tốt, cho nên, chúng ta phải có lòng tin, lòng tin quan trọng hơn vàng.”
“Cũng đúng ~” Bầu không khí vừa căng thẳng tan biến trong tiếng cười, Kỳ Khả cũng có bản lĩnh, một câu nói làm người ta buồn, lại nói làm người ta cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

