Đọc trên web
Trẻ con chính là hay để tâm chuyện ăn uống. Bà ngoại cười nói: “Được được được! Tiểu Hạ nhà chúng ta ở nhà bà ngoại còn có thịt ăn, còn có nhiều thỏ thế này nữa! Sau này bà ngoại thường xuyên hầm thỏ cho Tiểu Hạ ăn.” Trần Hạ liên tục gật đầu cười híp mí.
Sau bữa cơm bà ngoại liền bắt đầu lo liệu mang đồ cho Trần Hy, bà đem tất cả gà hong khô và thỏ hong khô đều nhét vào trong bao tải lớn.
“Tiểu Hy, mang những thứ này về từ từ ăn.” “Bà ngoại! Chúng cháu mang mấy con về nếm thử là được rồi.” Trong không gian của Trần Hy có đầy, cô muốn để lại cho bà ngoại và mọi người ăn. Bà ngoại không đồng ý: “Bắt buộc phải mang đi hết, không cần để lại cho mấy anh họ cháu, nhiều thỏ sống thế này không đủ cho chúng nó ăn sao?” Trần Hy cạn lời luôn: “Bà ngoại, cháu nghi ngờ bà không phải là bà nội ruột của các anh ấy.” “Cháu nghi ngờ sai rồi, bà đúng thật là ruột đấy.”
Bà ngoại lại lấy ra 2, 30 cân bột ngô, còn có hơn 20 cân ngô vụn, bảo họ mang đi hết.
Trần Trác cau mày, mang nhiều đồ thế này, bà ngoại và mọi người có thể sẽ bị đói, vội vàng ngăn cản: “Bà ngoại! Những thứ này nhiều quá, mọi người giữ lại mà ăn đi!” Bà ngoại không chịu vẫn đang dọn đồ. Trần Trác lại nói: “Nặng quá, không xách nổi đâu.” Bà ngoại chỉ vào Trần Hy: “Tiểu Hy xách nổi.”
Bà ngoại tuy chưa nhìn thấy dáng vẻ Trần Hy xách đầy thùng nước, nhưng bà nhìn thấy dáng vẻ Trần Hy ngày nào cũng cõng 4, 5 con thỏ, còn ôm trứng gà lôi chạy chậm xuống núi.
Ông ngoại lại mang đến một cái thùng gỗ nhỏ cho Trần Hy: “Xem thử thế nào? Ngày mai nhốt hai con thỏ sống mang đi, về đến nhà thì giết ăn thịt, đồ tươi ngon hơn đồ hong khô.”
Trần Hy cười híp mí đồng ý, tấm lòng của ông ngoại không thể phụ.
Ngày hôm sau, Trần Hy từ sớm đã chạy vào trong núi, thả hơn 2 ngàn con thỏ, lại trói 10 con thỏ cõng xuống núi. Bà ngoại vừa hay dậy nấu cơm nhìn thấy cô về: “Tiểu Hy sao dậy sớm thế?”
“Bà ngoại! Cháu dậy chạy bộ, tiện thể nhặt được một ít thỏ trong bẫy bỏ hoang.” Thực ra cô sợ nếu cô đi rồi, thỏ đột nhiên không còn nữa, sợ có người sẽ nghĩ đến trên người cô, cho nên hôm nay cô vẫn thả thỏ theo lệ thường.
Bà ngoại lại làm một xấp bánh xèo trứng gà dày cộp, để hai anh em ăn trên đường.
Trần Hy nhân lúc bà ngoại không chú ý, lấy bớt một phần đồ đã đóng gói ra.
Sau khi ăn sáng xong, dưới sự đưa tiễn của cả nhà, hai anh em liền ngồi lên xe ngựa lớn đi đến công xã. Lần này sau khi lên xe buýt, mùi vị đã đỡ hơn nhiều rồi, bởi vì trời ấm lên có thể mở cửa sổ rồi, không còn ngột ngạt như vậy nữa, Trần Hy không bị say xe nữa, bình an vô sự suốt chặng đường về đến nhà.
Đã hơn 2 giờ chiều rồi, việc đầu tiên của Trần Hy, là sai bảo Trần Trác đập chết hai con thỏ, lột da, bỏ nội tạng, rửa sạch, chặt miếng, sau đó là một loạt các bước, đun nóng dầu, thêm gia vị, xào thịt thêm nước hầm, thêm khoai tây, quanh mép nồi còn dán một vòng bánh ngô.
Lúc hầm xong thịt thỏ đã gần 4 giờ rồi, Trần Hy dùng tinh thần lực nhìn quanh không có ai mới mở cửa sổ cửa chính thả mùi thơm này ra ngoài. Nhân lúc buổi chiều hầm thịt là vì buổi chiều người ở nhà ít, mùi thịt hầm ra sẽ không thu hút người đến. Nếu đúng lúc ăn cơm, còn không đủ cho những người này vây xem sao? Lỡ như có kẻ mặt dày bưng bát đến xin thịt, cho hay là không cho? Nếu thật sự cho đi, Trần tiểu tam chẳng xót đứt ruột sao? Trần tiểu nhị chẳng tính toán đi đập kính nhà người ta sao? Vẫn là bớt một chuyện không bằng thêm một chuyện, tránh người ta đi một chút thì hơn.
Hai anh em vội vàng đem 20 con gà và thỏ hong khô cất vào phòng bố mẹ. Trần Hy nào có mặt mũi lấy đi hết, đã lén lút để lại phần lớn cho bà ngoại.
Đem lương thực mang về cất vào tủ đựng lương thực, bà ngoại còn cho mang về hơn một trăm quả trứng vịt trời, hơn một trăm quả trứng gà lôi. Còn có không ít rau khô, mùa xuân cô và bà ngoại hái rất nhiều rau dại đều phơi thành rau khô. Còn cho mang theo một bó to hành nảy mầm, bà ngoại cứ khăng khăng nói ở thành phố chỉ có điểm này không tốt, ăn cọng hành cũng phải mua.
Hai người sắp xếp xong xuôi lại tắm rửa qua loa một chút, thay quần áo, liền chờ người nhà về ăn cơm.
Người đầu tiên về vẫn là Trần Ổn, người chưa đến, tiếng đã đến trước, chân cậu cũng nhanh, nhấc chân lên là chạy. “Em gái! Em gái!” Gọi không ngừng, bởi vì họ đều biết Trần Hy hôm nay về nhà, cho nên tan học cậu liền chạy về.
Sau khi vào nhà, Trần Trác vội vàng đóng cửa lại trước, trong nhà vẫn còn mùi thịt, mùi này bay ra ngoài thì không được.
Trần Ổn chạy vào nhà, người liền đứng im bất động, ra sức hít mũi: “Sao thơm thế này? Hầm thịt rồi! Em gái, hai người mang thịt về rồi.” Vui sướng nhảy cẫng lên.
“Bọn em mang về rất nhiều thịt, có thể ăn thỏa thích một thời gian rồi.”
Trần Ổn nhìn về phía Trần Hy thì chấn động: “Em gái! Sao em cao lên nhiều thế? Bà ngoại làm gì cho em ăn vậy? Sao em lớn nhanh thế?”
“Bọn em ở bên đó ngày nào cũng ăn thịt, lúc đầu ngày nào cũng ăn thịt cáp mô, sau đó ngày nào cũng ăn thịt gà lôi, thịt thỏ. Năm nay thỏ trên núi đặc biệt nhiều, trong thôn còn xuống mấy đợt lợn rừng, còn chia hai lần thịt lợn rừng nữa.”
Trần Thụy có chút không phục: “Vậy anh hai còn ồn ào nhốn nháo đấy thôi!” Trần Ổn liền không vui, xông lên định đánh cậu, Trần Trác cản cậu lại, kiên nhẫn giảng giải cho Trần Thụy: “Anh hai em ồn ào nhốn nháo, nhưng trong lòng nó có chừng mực, nhà mình không ai nhiều tâm nhãn bằng anh hai em đâu, nó ồn ào luôn là những chuyện đi đâu cũng có thể nói được, em tự mình suy nghĩ kỹ đi!”
“Nghĩ không thông thì nhìn bọn anh ăn thịt đi!” Trần Hy bồi thêm một nhát dao.
Trần Thụy bỗng chốc chú ý tới Trần Hy: “Em gái, sao em cao thế? Cao bằng anh rồi.” Trần Thụy mấy hôm trước vừa đo chiều cao ở trường, 1 mét bốn bảy, cao hơn một chút so với nhiều đứa trẻ cùng tuổi trong lớp. Bây giờ nhìn thấy em gái sắp đuổi kịp mình rồi, rất không vui.
Trần Hy đi đến bên cạnh Trần Thụy, nhỏ giọng nói với cậu: “Trong nhà ăn gì, tuyệt đối ra ngoài không được nói. Nếu người khác hỏi anh thì bảo ăn dưa muối, bánh bột ngô hoặc là bánh bột mì đen. Ăn thịt ăn trứng ăn đồ ngon gì, không được ra ngoài nói với người ta. Nếu anh nói với người ta rồi, anh chính là bụng chó không chứa nổi 2 lạng dầu thơm, anh biết không? Sau này em cho anh trứng vịt ăn, cho anh trứng gà ăn, nhưng anh đều không được nói, anh phải quản cái miệng mình mới có đồ ngon ăn.” Đây cũng là dọn đường cho sau này, bởi vì cô dự định sau này thường xuyên lấy đồ ăn ra trợ cấp cho gia đình, nhưng không thể có người nói ra ngoài được!
Trần Thụy nghe xong, mắt sáng lấp lánh: “Còn có trứng vịt? Còn có trứng gà? Còn có đồ ngon? Em gái! Em sẽ cho anh ăn? Em thật sự có những đồ ngon này sao?” Xem tên ham ăn này nắm bắt trọng điểm gì kìa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



