Đọc trên web
Trần Hy đem bốn cây ăn quả này đều trồng ở gần chỗ nhân sâm, lại tưới một ít nước linh tuyền vào phần rễ của cây ăn quả, cây ăn quả liền bắt đầu điên cuồng cao lên, ra hoa kết trái chín mọng. Trần Hy hái một quả táo nếm thử, cảm thấy ngon hơn nhiều so với bên ngoài. Cô lại tiếp tục nếm thử mận, hải đường và nho, đều to và ngon hơn bên ngoài.
Cô luôn cho rằng cây ăn quả nhất định phải trồng cây giống nhỏ hoặc là hạt giống mới có thể làm cho nó sinh trưởng ra, không ngờ giâm cành cũng có thể mọc rễ, mọc thành một cái cây. Nước linh tuyền này quá mạnh mẽ rồi!
Trần Hy lại nhớ nhung cây lựu cảnh nhà ông ba rồi, cô quyết định đến bên đó cắt một cành nhỏ xíu, mang về bồi dưỡng ra một cây lựu.
Trần Hy rất thích ăn lựu, rung động không bằng hành động, Trần Hy lập tức ra khỏi không gian, đi đến nhà ông ba. Trong nhà ông ba cũng không có ai, chắc là đều đi xem náo nhiệt rồi. Cây lựu cứ thế đặt trên bệ cửa sổ, cô bẻ một cành non dài cỡ que diêm ở chỗ rất không bắt mắt ở giữa cây lựu, chỉ mang theo ba cái lá. Cô vội vàng về nhà, trở lại trong không gian để thúc đẩy cây lựu phát triển. Làm theo cách cũ, cây lựu cũng được thúc đẩy sinh trưởng ra, hơn nữa lựu ăn rất ngon, kích cỡ của quả lựu sắp đuổi kịp lựu miền Nam rồi, chua ngọt vừa miệng, ngon ngọt nhiều nước, ngon!
Trần Hy lại bắt đầu suy nghĩ đến cây hương thuẩn nhà ông cả. Cây hương thuẩn nhỏ mọc không cao, ông cả cứ đến mùa xuân ấm áp, liền khiêng cây ra ngoài, trồng trong vườn rau. Đợi đến mùa thu, lại kiếm một cái thùng gỗ lớn, cấy cây vào trong đó, khiêng vào trong nhà qua mùa đông. Mùa xuân mang ra mùa thu cất vào, cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy năm cũng không thấy ông được ăn bao nhiêu mầm hương thuẩn.
Trần Hy muốn đi trộm một cành mang về, bởi vì bố cô kiếp trước thích ăn mầm hương thuẩn nhất, cô muốn trồng một cây trong không gian, lỡ như cô có thể xuyên về thì sao? Đến lúc đó mầm hương thuẩn có thể cho bố ăn rồi, nghĩ thôi đã thấy vui. Vậy thì mau hành động thôi! Trần Hy lại vội vàng chạy đến nhà ông cả, nhà ông cả cũng không có ai, đều ra ngoài xem náo nhiệt rồi. Cây hương thuẩn đó đã được cấy ra vườn rau, Trần Hy cũng không khách sáo, qua đó liền bẻ một cành nhỏ xíu ở chỗ không bắt mắt, rồi vội vàng chạy về nhà bà ngoại. Vào không gian lại làm theo cách cũ, một cây hương thuẩn liền ra đời.
Trần Hy vô cùng hài lòng với mấy loại trái cây hôm nay, trong không gian cuối cùng cũng có trái cây rồi. Cô lại đánh mấy bài quyền, uống mấy ngụm nước linh tuyền rồi rời khỏi không gian.
Tất cả mọi người đều đi xem náo nhiệt rồi, cô lại không muốn đi. Nhân lúc tất cả mọi người đều tụ tập ở sân phơi thóc xem náo nhiệt chờ chia thịt, cô lại chạy vào núi thả thỏ hoang, trong hố bẫy, trên núi cứ ném bừa.
Lại thu mấy cây táo tròn, thu luôn cả cây bạch dương và cây đoạn mà chúng quấn quanh. Cây táo tròn quấn quanh hai loại cây này kết quả ăn ngon nhất. Táo tròn, tên khoa học là lê khỉ, cũng gọi là kiwi nhỏ, hình dáng của nó mọc giống hệt kiwi, là phiên bản thu nhỏ của kiwi đã cạo sạch lông nhỉ! Giá trị dinh dưỡng của loại trái cây này rất cao.
Cô lại thu một ít dược liệu, nhìn thấy loại nào quen biết thì thu, có ngũ vị tử, ngũ gia bì gai, còn có hoàng liên gai, câu kỷ tử, còn có xuyên sơn long, bản lam căn vân vân. Cô đem những dược liệu này cấy riêng ở một khu vực, coi như vườn thuốc nhỏ. Bởi vì thời đại thiếu y thiếu thuốc này, trên người cô lại không có thuốc dự phòng, cho nên tự mình trồng một ít đi! Lỡ như có ích thì sao?
Lại thu mấy cây khô để dành làm củi đun, còn nhìn thấy hai cây du hơi ẩm ướt, đã mục nát một phần nhỏ cũng thu luôn, muốn mang về tưới chút nước linh tuyền pha loãng, xem thử có thể mọc ra chút nấm du vàng nào không. Nấm du vàng cũng gọi là nấm vàng, gói sủi cảo hoặc nấu canh đều rất tươi ngon!
Cô lề mề đi loanh quanh trong núi cả một buổi chiều, thu thập được không ít thảo dược, còn có một số thứ linh tinh, lại thả chừng 2, 3 ngàn con thỏ và hơn 105 con gà lôi.
Lấy giỏ rau để trong không gian ra, đựng hơn tám mươi quả trứng gà lôi, trong gùi nhỏ lại trói năm con thỏ cõng xuống núi. Vô cùng vui vẻ trở về nhà, nhìn thấy bà ngoại đã lại đang làm thịt kho tàu rồi.
Bà ngoại thấy Trần Hy về liền cười: “Tiểu Hy hôm nay lại bắt được nhiều thỏ thế này à! Còn có nhiều trứng gà lôi thế này nữa, cháu mang nhiều một chút về thành phố đi.” Trần Hy vui vẻ nói: “Thỏ trên núi dễ bắt lắm, trong rất nhiều hố bẫy đều có thỏ, cháu liền nhặt về mấy con, đều còn sống, có thể nuôi vài ngày rồi ăn, cũng có thể nuôi để sinh sản. Trong núi cũng có rất nhiều trứng gà lôi, cháu tìm một buổi chiều là được ngần này.”
Bà ngoại thở dài một hơi: “Sinh sản thì không được, nuôi vài ngày rồi ăn thì được.”
Lúc ăn cơm, Trần Hy liền kể với cậu cả chuyện trong hố bẫy trên núi có rất nhiều thỏ, hôm nay cô nhặt được năm con thỏ trong hố, hỏi cậu cả có muốn bảo người lên núi tìm thử không?
Cậu cả vẫn theo quy củ cũ gọi mấy người họp nghiên cứu một chút. Kết quả nghiên cứu của họ là, mỗi nhà chỉ được cử một người lên núi tìm thỏ. Mỗi nhà cử đi về cơ bản đều là những đứa 14, 15 tuổi không đi học, những thằng nhóc choai choai đi làm mà không muốn làm việc tử tế đó.
Trần Hy lại cứ thế đi loanh quanh trên núi 3, 4 ngày, ngày nào cũng có thể mang rất nhiều thỏ và trứng gà lôi về nhà.
Trên núi bây giờ có rất nhiều người đang bắt thỏ rồi, Trần Hy liền phóng tinh thần lực của mình ra, đã có thể nhìn thấy nơi cách xa vài trăm mét rồi, nhưng khoảng cách có thể thu phóng vật thể chỉ có mười mấy mét. Nhìn thấy bẫy rập không có người ở gần đó, Trần Hy còn phải chạy qua đó thả thỏ. Chức năng thu phóng mà có thể đồng bộ với những gì tinh thần lực nhìn thấy thì tốt biết mấy! Chuyện tốt đẹp cứ nghĩ thôi là được rồi. Người ta đang nhặt, cô thì đang thả, mấy ngày nay lại thả đi hơn 7 ngàn con thỏ và hơn 2 ngàn con gà lôi.
Anh cả Trần Trác đến rồi! Trần Trác đầu tiên chú ý tới chiều cao của em gái: “Sao em gái lại cao lên hơn nửa cái đầu rồi? Sắp cao bằng anh ba của em rồi!”
Trần Hy vội vàng giải thích: “Là do em ăn thịt thỏ ăn cáp mô, ăn nhiều thịt, bây giờ lại không chán ăn nữa, cái này gọi là tích lũy đủ mới bùng nổ cho nên mới cao nhanh như vậy đấy.” Thỏ và cáp mô bị ăn rồi còn phải gánh cái nồi này. Đây đều là học theo bà ngoại, đây chẳng phải là nguyên nhân bà ngoại tìm ra sao!
Trần Hy đắc ý khoe với anh cả thành quả lao động dạo gần đây của cô, đã có hơn 70 con thỏ sống rồi, thỏ hong khô và gà hong khô cũng có hơn 60 con rồi. Trần Trác cũng rất hứng thú, hai người liền lên núi. Trần Hy tìm cơ hội lại thả một ít gà lôi và thỏ, biểu diễn cho anh trai xem bản lĩnh dùng đá đánh thỏ của mình, một hòn đá ném trúng đầu thỏ, con thỏ ngã lăn ra đất co giật vài cái rồi không nhúc nhích nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)