Lệ Đình Chu đuổi theo ra ngoài.
Gả cho anh bảy năm, cô chưa từng thấy anh hớt hải, căng thẳng đến mức này.
Thịnh Noãn vẫn còn đang sững sờ thì Lệ Gia Hứa giãy giụa nói: "Thả con xuống! Thả con xuống!"
Cô đành phải buông Lệ Gia Hứa ra.
Thằng bé liền đẩy cô một cái: "Mẹ xấu tính, mẹ đuổi chị Thư Ý đi rồi!"
Nói xong, Lệ Gia Hứa hậm hực chạy thẳng vào phòng ngủ của mình.
Trái tim Thịnh Noãn như bị xé toạc thành từng mảnh vụn.
Vú Trương nhìn thấy cảnh này, định bước lại an ủi Thịnh Noãn nhưng rồi cũng chẳng biết nên mở lời thế nào.
Thịnh Noãn mặt không cảm xúc bước vào phòng ngủ chính.
Không có cơ hội nói ra sao? Nếu đây là ý trời, vậy cô sẽ lặng lẽ rời đi.
Cô bỏ những viên thuốc bác sĩ kê hôm nay vào trong túi xách. Khi mở túi ra, cô nhìn thấy một chiếc thẻ ngân hàng nằm ở ngăn đựng thẻ.
Chiếc thẻ này từng nhận được tổng cộng sáu mươi sáu triệu tệ.
Mỗi lần Lệ Đình Chu bảo cô tránh mặt lại chuyển khoản hai triệu tệ, tích tiểu thành đại mà thành.
Chỉ có điều, số tiền này đã bị tiêu hết hơn một nửa.
Cô chưa từng tiêu xài hoang phí, phần đã dùng hết ấy, cô đem đi làm một việc vô cùng có ý nghĩa.
Cô trước giờ luôn không hiểu nổi, ban đầu chính Lệ Đình Chu là người chủ động muốn cưới cô, nhưng rồi lại ghét bỏ cô là người câm, yêu cầu phải kết hôn kín tiếng.
Từng có rất nhiều lần cô muốn hỏi anh, nhưng lại chẳng dám mở lời.
Cô không nỡ xa anh, cũng không nỡ xa con trai.
Ngày ngày tự tay chăm sóc Lệ Gia Hứa, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ tinh tươm không một hạt bụi.
Suốt bảy năm ròng, cuộc sống của cô gần như chỉ xoay quanh hai bố con họ.
Hiếm khi nào cô nghĩ cho bản thân mình.
Giờ đây, cô mắc bệnh ung thư.
Chỉ còn sống được nửa năm.
Bao công sức, hy sinh cực khổ trong quá khứ, coi như đã đổ sông đổ biển cho chó ăn hết rồi.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Thịnh Noãn lấy điện thoại ra, là cuộc gọi từ Lệ lão gia tử.
Cô không biết nói, ông cụ rất hiếm khi chủ động liên lạc với cô. Bảy năm gả vào Lệ gia, so với những người khác thì Lệ lão gia tử đối đãi với cô vẫn còn tính là lịch sự.
Cô bấm nghe máy.
"Đình Chu đâu?"
Vừa hỏi xong, Lệ lão gia tử chợt nhận ra Thịnh Noãn không thể trả lời mình, liền nói: "Nếu nó ở đó thì gõ nhẹ vào điện thoại một cái?"
Thịnh Noãn không gõ vào điện thoại.
Ngay sau đó, giọng nói Lệ lão gia tử trầm xuống: "Cô kết hôn với Đình Chu bảy năm, sinh cho nó thằng bé Gia Hứa, mà vẫn không trói chặt được trái tim của nó sao?"
"Dù cô không biết nói, nhưng có thể khiến Đình Chu chủ động cưới cô, lại sinh cho nó đứa con, điều đó chứng tỏ cô cũng có điểm hơn người..."
Lệ lão gia tử dừng lại một chút rồi tiếp tục: "Nếu Đình Chu thay lòng, với thân phận của cô, nhất định sẽ mất đi Gia Hứa. Tôi thì chẳng ngại tìm cho Gia Hứa một người mẹ biết nói năng đàng hoàng đâu, nhưng mẹ kế sao tốt bằng mẹ ruột được, cô tự mà cân nhắc cho kỹ."
Nói xong, Lệ lão gia tử dập máy.
Chút khách khí ít ỏi mà ông cụ dành cho cô chẳng qua chỉ vì nghĩ rằng cô có thể giữ chân được Lệ Đình Chu.
Gia tộc danh môn vọng tộc như Lệ gia không thể dung thứ cho những chuyện mờ ám, trái luân thường đạo lý.
Ý tứ của ông cụ đã quá rõ ràng: bắt buộc cô phải trói chặt lấy trái tim Lệ Đình Chu, nếu không thì sẽ thay thế cô.
Thật làm khó cho ông cụ rồi, lo sợ những chuyện dơ bẩn trái luân thường ảnh hưởng đến thể diện của Lệ gia nên vừa cảnh cáo vừa đe dọa cô.
Xem ra chỉ có một mình cô là không hay biết gì về mối quan hệ mập mờ giữa Lệ Đình Chu và Hứa Thư Ý.
Tất cả mọi điều này đều cho cô một câu trả lời duy nhất: Lệ Đình Chu sẽ không bao giờ yêu cô.
Nghĩ lại, dù cô không chủ động đề nghị ly hôn thì chẳng mấy ngày nữa Lệ Đình Chu cũng sẽ tự mình mở lời.
Cô nên đi thôi.
Trả lại vị trí vốn dĩ không thuộc về mình này cho anh ta.
Thịnh Noãn khoác túi xách lên vai, tiện tay cầm lấy túi giấy xi măng đựng xấp kết quả khám bệnh dày cộp, ánh mắt vô hồn bước ra khỏi phòng ngủ.
Nào hay biết rằng, trong đó có tờ giấy chẩn đoán tuyên án cuộc đời cô sắp đi đến hồi kết đã rơi ra ngoài, lặng lẽ nằm lại bên cạnh mép giường.
Trước khi quyết định rời đi, Thịnh Noãn vẫn muốn qua thăm Lệ Gia Hứa một chút.
Dù sao cũng là miếng thịt rứt ra từ ruột thịt của mình.
Thằng bé mới sáu tuổi, vẫn còn chưa hiểu chuyện, làm mẹ sao nỡ đi so đo chấp nhất với con mình.
Cô vừa bước đến trước cửa phòng Lệ Gia Hứa thì nghe thấy tiếng cậu bé đang nói chuyện:
"Chị Thư Ý, bình thường mẹ em rất lịch sự, em cũng không biết tại sao hôm nay mẹ lại như thế nữa. Em thay mặt mẹ xin lỗi chị, chị là bậc bề trên, đừng giận mẹ em có được không?"
Đứa trẻ còn nhỏ, chưa hiểu chuyện giữa người lớn. Nếu Hứa Thư Ý thực sự là dì nhỏ của Lệ Đình Chu thì xét theo bối phận gia đình, lời Lệ Gia Hứa nói cũng chẳng có gì sai.
Thằng bé đang che chở cho cô.
Thịnh Noãn thoáng thấy an lòng đôi chút.
Vừa định đẩy cửa bước vào thì Lệ Gia Hứa lại nói tiếp:
"Chị Thư Ý, cảm ơn chị đã rộng lượng không giận mẹ em nhé. Giá mà mẹ em cũng nói chuyện hay được như chị thì tốt biết mấy, em sẽ không phải lo sau này bị bạn học chê cười vì có một người mẹ câm nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
