Đôi mày mắt vốn lạnh lùng thường ngày bỗng trở nên ôn hòa hơn đôi chút, ánh mắt thâm trầm như màn đêm dừng lại trên người Thịnh Noãn, giọng điệu anh tao nhã mà hờ hững:
"Nhà có khách, đi thu xếp phòng cho khách đi."
Phía sau anh, Hứa Thư Ý chậm rãi bước vào nhà.
Con trai của họ, Lệ Gia Hứa, cái đầu nhỏ đang tựa vào hõm cổ Hứa Thư Ý ngủ say sưa.
Lệ Đình Chu lại dám đường hoàng dẫn Hứa Thư Ý về nhà.
Anh ta quá ngang ngược rồi!
Thịnh Noãn chôn chân tại chỗ.
Thịnh Noãn chưa nhúc nhích, vú Trương cũng chẳng dám tự tiện đi dọn phòng.
Hứa Thư Ý khẽ kéo vạt áo của Lệ Đình Chu:
"Đình Chu, cháu đã kết hôn rồi, trong nhà có vợ, dì ở lại đây mọi người cũng không tiện. Dì chỉ giúp cháu đưa Gia Hứa về thôi, dì có đặt phòng khách sạn rồi."
Thịnh Noãn nhíu chặt mày. Ý của Hứa Thư Ý là, cô ta từng sống ở đây.
Vừa dứt lời, Hứa Thư Ý bế Lệ Gia Hứa đưa về phía vòng tay Thịnh Noãn:
"Noãn Noãn, mau đón lấy Gia Hứa này."
Thịnh Noãn ngẩn người ra, không ngờ Hứa Thư Ý lại biết tên mình. Cô đưa hai tay ra định đón lấy con.
Lệ Gia Hứa lơ mơ mở mắt, thân thiết ôm chặt lấy cổ Hứa Thư Ý:
"Chị Thư Ý, chị đã hứa tối nay sẽ kể chuyện cổ tích trước khi ngủ cho con mà."
"Gia Hứa, con về đến nhà rồi, có thể bảo mẹ kể cho con nghe, dì phải đi rồi." Giọng nói của Hứa Thư Ý rất đỗi dịu dàng.
Lệ Gia Hứa càng ôm chặt lấy Hứa Thư Ý hơn:
"Chị Thư Ý, chị đừng đi có được không? Lần nào mẹ cũng dùng điện thoại phát truyện cho con nghe, con nói chuyện với mẹ chẳng khác nào đang tự nói một mình, chán chết đi được. Con còn chẳng dám nói với các bạn trong lớp, mẹ con là một..."
Hai chữ "người câm" suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng Lệ Gia Hứa, nhưng rồi lại bị cậu bé nuốt ngược trở vào. Cậu cảm thấy nói mẹ mình là người câm trong lòng cứ thấy kỳ quặc, ngượng ngùng.
Sau này ở trường chắc chắn không tránh khỏi những hoạt động cần phụ huynh tham dự, thế nên Lệ Gia Hứa tìm đủ mọi cách để kéo gần khoảng cách với Hứa Thư Ý:
"Cũng may hôm nay chị cùng ba đến trường tham gia hoạt động gia đình với con, các bạn đều tưởng chị là mẹ con, ai nấy đều ngưỡng mộ con hết sức."
Khi Lệ Gia Hứa còn rất nhỏ, cậu bé chưa có những nhận thức này nên rất quấn quýt Thịnh Noãn. Đến khi lớn hơn một chút, thi thoảng cậu lại than vãn tại sao mẹ không biết nói.
Mãi đến tận hôm nay Thịnh Noãn mới biết, hóa ra Lệ Gia Hứa lại để ý việc cô không biết nói đến nhường này.
Cũng phải thôi, con trẻ lớn rồi, bắt đầu biết sĩ diện.
Thịnh Noãn ngượng ngùng thu lại đôi bàn tay đang khựng giữa không trung.
Cô chuyển sang dùng thủ ngữ kiên quyết ra dấu: [Cô ta là ai?]
Thịnh Noãn cảm thấy hỏi câu này thật nực cười, nhưng cô sắp chết rồi, không muốn tiếp tục hồ đồ giả vờ như không hay biết gì nữa.
Trong mắt Hứa Thư Ý, hành động này chẳng khác nào Thịnh Noãn đang ghen tuông.
Cô ta là con gái nuôi của bà ngoại Lệ Đình Chu, bao năm qua bà cụ luôn xem cô ta như con ruột.
Hứa Thư Ý thu lại nụ cười nơi khóe môi, ngơ ngác nhìn Lệ Đình Chu, khẽ nói: "Đình Chu, cháu chưa nói với Noãn Noãn dì là dì nhỏ của cháu sao?"
Thịnh Noãn vô cùng kinh ngạc.
Hóa ra một Lệ Đình Chu ngày thường ôn nhu nho nhã, gia giáo ngút trời, sau lưng lại chơi bời thác loạn đến thế, dám dây dưa với cả dì nhỏ của mình...
Hơn nữa, Hứa Thư Ý lại còn có thể hiểu được ngôn ngữ ký hiệu.
Lệ Đình Chu uể oải đáp lời Hứa Thư Ý bằng giọng trầm thấp: "Có nói hay không cũng như nhau cả thôi. Không cần bận tâm, tối nay dì cứ ở lại đi."
Trái tim Thịnh Noãn thắt lại.
Nói xong, Lệ Đình Chu bảo vú Trương đi thu dọn phòng ốc.
Bầu không khí trở nên gượng gạo, ngột ngạt.
Hứa Thư Ý khẽ trách Lệ Đình Chu: "Đình Chu, Noãn Noãn là vợ cháu, sao cháu lại có thể dùng thái độ này để nói chuyện với cô ấy chứ."
Khí tức u ám trên người Lệ Đình Chu lập tức thu liễm lại không ít.
Đây chính là đứa con trai cô mang nặng đẻ đau mười tháng, cẩn thận nâng niu che chở nuôi lớn.
Suốt buổi chiều về nhà, cô không ngừng suy nghĩ nếu cô chết đi rồi, Lệ Gia Hứa phải làm sao?
Cô một lòng một dạ toan tính, lên kế hoạch cho tương lai của thằng bé.
Nào ngờ Lệ Gia Hứa chỉ mới gặp Hứa Thư Ý một lần đã bắt đầu quay ngoắt lại bênh vực cô ta trăm bề.
Nghĩ lại, đúng là cô lo chuyện bao đồng.
Hai bố con họ, từ lâu đã chẳng còn cần đến cô nữa.
Hứa Thư Ý thấy bầu không khí không ổn, liền trao Lệ Gia Hứa vào tay Lệ Đình Chu, dịu dàng nói: "Đình Chu, dì vẫn nên về khách sạn thì hơn, ngày mai lại qua thăm Gia Hứa sau."
Hứa Thư Ý kéo vali, dứt khoát quay người rời đi.
Lệ Gia Hứa lập tức òa khóc nức nở: "Chị Thư Ý, hu hu hu, chị đừng đi mà!"
Lệ Đình Chu nghiêng mặt nhìn sang Thịnh Noãn, trong con ngươi đen láy ánh lên vẻ phức tạp: "Noãn Noãn, hôm nay cô quá không hiểu chuyện rồi đấy."
Nói xong, anh liền nhét Lệ Gia Hứa vào lòng Thịnh Noãn, cô theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy đứa trẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
