Biên tập Hoa Hoa (15/5/2020 16:26:01)
[Đại thần à, ngài đã nghỉ ngơi suốt mấy tháng trời rồi, vẫn chưa có ý tưởng gì cho tác phẩm mới sao? Đến lúc phải làm việc rồi đó!]
Tác giả - Vận Mệnh Chi Thần (15/5/2020 16:26:19):
[Gần đây ta đang cân nhắc việc ghi chép lại một hệ liệt tiểu thuyết.]
Biên tập Hoa Hoa (15/5/2020 16:26:45):
[Đại thần lại xem việc sáng tác là ghi chép chuyện đời rồi. Đúng là phong thái đặc biệt của Vận Mệnh Chi Thần không lẫn đi đâu được ha ha ha... Thế đó là những câu chuyện như thế nào?]
Tác giả - Vận Mệnh Chi Thần (15/5/2020 16:27:35):
[Đó là một loạt truyện về đề tài kinh dị. Hiện tại ta đã xác định được vài chủ đề: Cổ trạch quỷ ám, quái vật đầm lầy, vùng đất hung thú, lâu đài ma...]
Biên tập Hoa Hoa (15/5/2020 16:29:00):
[Chao ôi... lại là kinh dị sao. Nói thật nhé ta khuyên đại thần đừng nên viết mảng đề tài này. Dạo gần đây kiểm duyệt gắt lắm, mấy đề tài nhạy cảm này tốt nhất là nên tránh đi thì hơn.]
Tác giả - Vận Mệnh Chi Thần (15/5/2020 16:30:21):
[Hửm? Quy tắc của nhân loại không cho phép viết sao? Quả nhiên là loài người lúc nào cũng tự đặt ra đủ thứ quy tắc mới.]
Biên tập Hoa Hoa (15/5/2020 16:31:00):
[Haizz, cũng là chuyện bất khả kháng thôi, ta không dám nói nhiều. Tóm lại, cá nhân ta đề xuất Vận Mệnh đại thần hãy chuyển hướng từ kinh dị sang ngôn tình đi. Ngài biết đấy, đề tài tình yêu vừa an toàn vừa dễ nổi, bảo đảm mọi đường đều ổn thỏa!]
Tác giả - Vận Mệnh Chi Thần (15/5/2020 16:33:34):
[Biến truyện kinh dị thành chuyện tình ái sao... Ý tưởng này xem ra cũng thú vị đấy. Nếu đã vậy, ta sẽ không chỉ đơn thuần ghi chép lại nữa, mà phải tự tay sắp đặt cho các nhân vật chính một cuộc hội ngộ định mệnh mới được.]
Biên tập Hoa Hoa (15/5/2020 16:35:01):
[Ha ha ha... Ngài là Vận Mệnh Chi Thần mà, việc xoay chuyển số phận chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Rất mong chờ tác phẩm mới của đại thần nha!]
Phía sau màn hình máy tính, người biên tập nọ chỉ thuận miệng trêu đùa theo bút danh của tác giả, mà hoàn không hề hay biết rằng, ở đầu dây bên kia thực sự là một thực thể mang danh Vận Mệnh Chi Thần.
Vị thần ấy hiện thân dưới hình dáng một chú mèo đen, đang ung dung ngồi chễm chệ trước màn hình. Nó thu lại bộ móng vừa gõ trên bàn phím, trên gương mặt mèo thấp thoáng một nụ cười quỷ dị.
Nhân loại tôn xưng ngài là Vận Mệnh Chi Thần, có lẽ bởi ngài vốn thích quan sát và ghi chép lại mọi điều thoáng qua trong dòng chảy miên man của không gian và thời gian.
Ngài thích nhào nặn những sinh linh đang trôi nổi trong dòng sông ấy thành một khối, chỉ một cái phẩy tay tùy hứng của ngài cũng đủ để tạo nên thứ gọi là "vận mệnh an bài".
Trong mắt vị thần, thế giới hiện ra với một diện mạo hoàn toàn khác.
Vô số thực tại chồng chất lên nhau, cùng tồn tại trong một không gian nhưng khác biệt về chiều kích.
Những điểm sáng dày đặc kia chính là hình hài nguyên sơ của muôn vàn sinh linh tạo nên thế giới.
Việc của thần là bắt lấy vài điểm sáng trong đó, thả chúng vào một không gian khác và đặt cạnh một điểm sáng tương thích nhất.
"Vận mệnh sẽ khiến các ngươi phải tìm thấy nhau."
Mèo đen hưng phấn vẫy vẫy cái đuôi.
Thần sẽ ghi lại tất cả, từ những câu chuyện ly kỳ thú vị cho đến những mảnh đời tẻ nhạt nhất.
Khi bị những kẻ kiểm soát áp giải vào ngục Du Lâm, La Ngọc An từng chắc chắn rằng cuộc đời mình đã đi đến hồi kết. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối diện với cái chết, cũng như phán quyết nghiệt ngã từ vị thẩm phán.
Thế nhưng, sau nửa tháng sống trong cảnh lao tù tối tăm, vận mệnh của cô bỗng chốc rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.
“Ngài xem, đây đều là những tử tù phù hợp với yêu cầu.”
Gã quản ngục dùng giọng điệu nịnh nọt chưa từng có để nói chuyện với người đàn ông bên cạnh.
Người nọ mặc một bộ âu phục chỉnh tề, từng chi tiết trên trang phục và phụ kiện đều được chăm chút kỹ lưỡng. Ánh mắt hắn lướt qua đám tù nhân với vẻ soi xét không hề che giấu. Dù lời nói có phần khách sáo, nhưng từ thần thái đến cử chỉ đều toát lên sự cao ngạo quen thuộc của kẻ bề trên.
Gã quản ngục khẽ khom lưng, vừa lau mồ hôi trán vừa cười gượng gạo: “Ngài cũng biết đấy, tháng trước vừa đúng kỳ hành hình, đám tử tù cũ đã bị xử quyết sạch rồi. Số này đều là mới tới trong nửa tháng gần đây nên số lượng hơi ít.”
Cuộc đối thoại không chút kiêng dè của hai kẻ bên ngoài lọt vào tai đám tử tù không sót một chữ.
Trong chiếc lồng sắt chật hẹp ấy có đủ cả nam lẫn nữ. Tội danh của họ cũng muôn hình muôn vẻ: giết người, trộm cắp, cưỡng đoạt... Không ít kẻ trong số đó vốn nổi tiếng gan lì và xảo quyệt. Phần lớn đều đã bị tuyên án tử hình, người may mắn nhất cũng chỉ có thể sống đến kỳ hành hình năm sau.
Thế nhưng, sự xuất hiện của người đàn ông lạ mặt đã thắp lên một tia hy vọng.
Có vẻ hắn đang tuyển chọn tử tù để thực hiện một nhiệm vụ nào đó. Dù là việc gì đi nữa, chắc chắn vẫn tốt hơn là ngồi mục xương trong ngục tối chờ ngày ra pháp trường.
“Không biết tiên sinh cần sai bảo việc gì, chọn tôi có được không? Việc gì tôi cũng sẵn lòng làm!” Một gã đàn ông trong buồng giam nhanh chóng tiến lên chủ động bắt chuyện.
Khi gã vừa tiến sát lồng sắt, người đàn ông mặc âu phục lập tức nhíu mày, đưa khăn tay lên che mũi, rõ ràng không có ý định đáp lời.
Như nhận được ám hiệu, gã quản ngục lập tức thay đổi thái độ. Vẻ khúm núm ban nãy biến mất, thay vào đó là bộ mặt hống hách quen thuộc. Gã cầm chiếc dùi cui điện bước vào buồng giam, quất mạnh một nhát khiến kẻ kia ngã quỵ xuống sàn, toàn thân co giật bần bật.
“Ai cho phép mày mở miệng! Câm mồm! Nằm xuống cho tao!”
Những tù nhân khác vốn đang nhen nhóm ý định thử vận may thấy cảnh này liền vội vàng lùi lại. Không ai muốn rước họa vào thân như gã xui xẻo kia.
La Ngọc An cũng lặng lẽ lùi sâu vào đám đông.
Cô đứng ở hàng cuối, im lìm như một cái bóng. Không nói, không cười, chỉ nép mình trong góc khuất với vẻ nhút nhát và một gương mặt hết sức bình thường.
Suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, cô vẫn luôn sống như vậy: bình lặng, cần mẫn, hiền lành và dễ bảo — kiểu phụ nữ tầm thường có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Cô không dám chủ động tiến lên tự tiến cử, cũng chẳng buồn suy đoán thân phận hay ý đồ của người đàn ông kia.
Cô chỉ mong màn kịch này sớm kết thúc, để được quay về phòng giam tĩnh mịch quen thuộc của mình.
Thế nhưng...
Một con mèo đen đột ngột hiện ra trước mắt cô.
Nó thong dong đi ngang qua, chiếc đuôi dài khẽ quét qua chân cô một cảm giác lành lẽo.
La Ngọc An khẽ trợn mắt kinh ngạc.
Cô không hiểu vì sao trong nơi ngục tù được canh phòng nghiêm ngặt này lại xuất hiện một con mèo đen. Hơn nữa, nó dường như thoắt ẩn thoắt hiện, như thể vừa bước ra từ hư không.
“Người phụ nữ ở phía kia.”
Giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực của người đàn ông mặc âu phục vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
La Ngọc An cảm thấy đám đông trước mặt mình tách ra. Ánh sáng lập tức rọi thẳng vào người cô.
Cô ngơ ngác ngẩng đầu.
Người đàn ông nọ giơ tay chỉ về phía cô từ xa: “Người phụ nữ kia, lại đây cho tôi xem.”
Nơi khóe mắt, con mèo đen đã biến mất không dấu vết, cứ như thể đó chỉ là một ảo giác thoáng qua.
Dưới tiếng quát tháo của quản ngục, La Ngọc An lúng túng bước đến sát lồng sắt, cúi đầu né tránh ánh nhìn của hai người đàn ông bên ngoài.
Người đàn ông mặc âu phục đánh giá cô một lượt rồi hỏi: “Ả này phạm tội gì?”
Gã quản ngục lập tức lật cuốn sổ tay, nhanh chóng đáp: “Thưa ngài, tội giết người.”
Người đàn ông mặc âu phục có chút kinh ngạc, dường như không tin nổi một người phụ nữ gầy gò, trông có vẻ hiền lành thế này lại là kẻ thủ ác: “Chỉ mình ả mà giết được người sao?”
“Đúng vậy ạ.”
Gã quản ngục bổ sung: “Ả đã giết ba người: một giáo sư đại học danh tiếng, một chủ doanh nghiệp và một diễn viên có chút tên tuổi. Cả ba nạn nhân đều bị ả chặt đứt tay chân, thi thể không còn nguyên vẹn. Đây là một kẻ sát nhân cực kỳ hung ác.”
Người đàn ông mặc âu phục khẽ gật đầu: “Được lắm, vậy chọn ả đi.”
La Ngọc An được dẫn riêng ra ngoài.
Ngay sau đó, người đàn ông nọ chọn thêm ba kẻ nữa.
Nhóm của cô gồm bốn người, hai nam hai nữ.
Họ được đưa đi tắm rửa, thay y phục mới rồi bị áp giải ra khỏi ngục.
Nhìn cánh cổng lớn của ngục tối Du Lâm cùng những bức tường xám xịt lùi dần phía sau, La Ngọc An có cảm giác như vừa trải qua mấy kiếp người. Cô không ngờ mình lại có thể sống sót bước ra khỏi nơi đó, mọi chuyện hư thực khó phân.
Họ được đưa lên một chiếc xe hơi sang trọng và rộng rãi đến choáng ngợp.
Chiếc xe lướt đi, rời xa ngục tối, rẽ vào một đại lộ thênh thang. Những tòa nhà cao tầng phồn hoa và mạng lưới đường xá dọc ngang hiện ra trước mắt. Mọi thứ ở đây đều vận hành một cách trật tự và quy củ.
Trên con phố vốn luôn đông đúc và thường xuyên tắc nghẽn này, chiếc xe họ đang ngồi dường như được hưởng đặc quyền tối thượng. Nó băng qua các cột đèn giao thông mà không cần dừng lại, thông suốt tiến thẳng vào khu trung tâm.
Chiếc xe chạy rất lâu.
Không gian bên trong bị bao trùm bởi một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Cuối cùng, một nữ tử tù ngồi cạnh La Ngọc An không chịu nổi sự im lặng kéo dài, run rẩy cất tiếng:
“Chúng ta… đang đi đâu vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


