Tạ Tinh Lan nhìn dòng chữ ngay ngắn sững sờ, lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía Giang Qua.
Lông mi Giang Qua rung rung một cái, biểu cảm không thay đổi gì, đương nhiên hắn đã đoán được câu trả lời của Tạ Tinh Lan.
"Không sao." Giang Qua rút tờ giấy màu lam về, rũ mắt, động tác thành thạo gấp lại hình hoa hồng, như thể chưa có gì xảy ra.
Tạ Tinh Lan muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Hiện tại cậu thật sự không thể đưa ra đáp án mà Giang Qua muốn, nói cho cùng không phải nam sinh bốc đồng ngông cuồng làm theo cảm tính. Trước khi chưa nghĩ kỹ quyết định xong, không thể tùy tiện cho người ta hứa hẹn, lý lẽ này cậu vẫn hiểu.
Buổi tối Giang Qua không ngủ lại, hắn có chừng mực biết tiến lùi, không muốn làm phiền đến người khác.
Hơn chín giờ, Giang Qua gửi tin nhắn cho Tạ Tinh Lan: "Đến nhà rồi."
Tạ Tinh Lan tìm mò chỗ ở của hắn, nói: "Chụp cho tôi nhìn xem?"
Bây giờ chắc chắn Giang Qua không có nhiều tiền, đoán chừng cũng chỉ có thể thuê nhà rởm một gian.
Bạn trai của cậu không thể chịu thiệt thòi này!
Tạ Tinh Lan vào trang web xem thông tin cho thuê phòng ở gần trường, xem một lát Giang Qua đã gửi ảnh đến.
Phòng nhỏ chật hẹp thấp bé trong tưởng tượng của Tạ Tinh Lan cũng không trở thành sự thật, một mình Giang Qua ở hai phòng ngủ một phòng khách, lấy ánh sáng không tệ, chỉ là đồ dùng trong nhà và trang trí cũng lạnh lẽo giống như không ai ở lại qua đêm, sạch sẽ khiến người căm phẫn, nhưng không có gì tức giận.
Tạ Tinh Lan nói: "Bây giờ ông nội cậu đối xử với cậu rất tốt."
Thuê gian xép này một tháng tối thiểu cũng phải hơi năm nghìn, ít nhất nói rõ ông nội Giang Qua không mặc kệ hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

