Tạ Tinh Lan hơi ngẫm lại thì biết hắn đang nghĩ gì, hơi buồn bực nói: "Cậu đang nghĩ lung tung gì vậy." Cậu vốn muốn ghìm chặt cổ Giang Qua giáo huấn hắn một trận, kết quả Giang Qua không hề giãy giụa, thuận theo sức lực của cậu hơi khom lưng, đổi lại là Tạ Tinh Lan nũng nịu dính người vòng cổ hắn ôm ấp yêu thương.
"Nếu tôi đã đồng ý, thì sẽ không cố ý giấu người khác, chút trách nhiệm này vẫn phải có được chứ!", Tạ Tinh Lan trừng hắn, "Nếu cậu nói cậu không dám để cho người khác biết vậy thì lập tức xéo đi!"
Hai tay Giang Qua nhẹ nhàng vòng quanh eo Tạ Tinh Lan, dù cho người trong ngực tức giận ngũ quan cũng xinh đẹp kinh người, với hắn mà nói, giống như ánh sáng chiếu vào vực sâu, cũng giống bông hoa của tội ác ngọt ngào ở chỗ sâu hơn, cám dỗ khiến hắn mê muội sa ngã xuống.
Giang Qua lẳng lặng nhìn cậu chăm chú, hai mắt đen láy tối tăm khó hiểu, cuối cùng hắn thấp giọng nói: "Chiêu à, đừng hận tôi."
Tạ Tinh Lan có phần không hiểu: "Hận cái gì?"
Giang Qua dùng sức ôm lấy cậu, trong lòng yên lặng nói, đừng hận hắn ích kỷ, vì mình có thể sống sót mà lựa chọn giam cầm tự do của cậu.
Chỉ cần Tạ Tinh lan đừng rời khỏi hắn, cái gì hắn cũng có thể làm vì cậu, điều này có thể bồi thường một chút cho Tạ Tinh Lan không đây?
Lông mi dày và dài cắt đứt cảm xúc trong mắt hắn, hắn khẽ nói: "Tôi không muốn cậu hối hận."
Tạ Tinh Lan im lặng không nói chuyện, lòng cậu nghĩ, đứa trẻ Giang Qua này vốn là tính cách đã đặc biệt nhạy cảm, dễ suy nghĩ nhiều, lúc này cậu lại nói không hối hận nhiều hơn nữa đoán chừng hắn cũng nghe không lọt, vẫn nên kệ đi, thời gian lâu dài chính hắn sẽ rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

