Hứa Nặc khúm núm xin phép thư ký để cáo từ, đối phương liền quay vào hỏi ý ông chủ.
Đáp án là... một cái gạt tàn bay thẳng tới.
Thư ký lập tức hiểu ý đồng ý ngay, đồng thời cũng không nhịn được mà lẩm bẩm trong bụng: Mang người ta về rồi lại thả đi, vậy rốt cuộc khi nãy ông chủ nói "đưa về" là để làm cái gì.
"Chỉ là... ngoài vị hôn thê thật sự ra thì ông chủ không cho phép bất kỳ ai khác ở lại đây đâu..."
Nhìn Hứa Nặc vừa rối rít cảm ơn, vừa thu người lùi về phía sau, nụ cười bên môi thư ký không hề chạm tới đáy mắt.
Không hiểu nhà họ Hứa làm thế nào lại nuôi ra được một người như Hứa Nặc thế này.
Ra khỏi nhà họ Phong, Hứa Nặc, người lúc nãy còn như chim sợ cành cong, lập tức hất đám tóc lòa xòa trước trán sang hai bên, tiện tay buộc gọn lại bằng một sợi dây thun.
Gương mặt kiều diễm, quyến rũ lập tức hiện ra hoàn toàn.
Tuy đôi mắt vẫn còn sưng đỏ nhưng nhan sắc thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng, nếu có người quen biết cô ở đây thì e rằng sẽ không thể nhận ra nổi.
Khí chất trước sau chênh lệch quá lớn.
...
"Tiểu Du."
Bởi vì cậu thiếu niên này... lại có đến bảy phần giống Cố Lộng Toàn.
Nếu bảo hai người không có quan hệ huyết thống thì e là chẳng ai tin nổi.
Thấy em trai vẫn bình an, Hứa Nặc thở phào nhẹ nhõm.
"Chị sợ đến mức muốn ị ra luôn rồi."
Hứa Du: "... Chị đừng có mơ, em không giặt quần cho chị đâu."
Căn hộ thuê của Hứa Nặc là dạng hai phòng một phòng khách, khu nhà cũ kỹ, vị trí cũng không đẹp nhưng được cái tiền thuê rẻ.
Cô kiểm tra lại một lượt, phát hiện ổ khóa cửa đúng là có dấu hiệu bị cạy.
Sau khi vào trong, nhân lúc Hứa Du không để ý, Hứa Nặc lặng lẽ lấy bức "di thư" trên bàn nhét ngay vào miệng...
Rồi nuốt luôn.
Hệ thống: [... Cô thật sự đói đến mức đó à?]
"Chị đang ăn gì thế?"
Hứa Du nghi ngờ liếc tới, Hứa Nặc vội vàng rót một cốc nước rồi ngửa đầu dốc cạn, sau đó mặt mày bình tĩnh trả lời: "Da chân ấy, em có muốn ăn không?"
Thiếu niên trợn trắng mắt: "Chị giữ lại ăn một mình đi."
Sau đó cậu chăm chú nhìn chằm chằm vào chân của Hứa Nặc rồi đột nhiên nheo mắt lại.
"Thế nên hôm nay chị về trễ vậy... là ra ngoài bứt da chân hả?"
Đôi giày của Hứa Nặc từ lâu đã cùng với đôi tất trị giá hai vạn bị cô ném cho Cố Lộng Toàn.
Hiện giờ thứ cô đang đi là đôi dép do thư ký của Phong Hoán Triêu thấy cô thảm thương quá nên tiện tay đưa cho.
Hứa Nặc khẽ cọ cọ các ngón chân, mặt không đổi sắc: "Đúng vậy."
Hứa Du khẽ cười mỉa, ánh mắt rõ ràng là không tin chút nào.
Cậu thiếu niên sải bước đi tới, đột ngột áp sát Hứa Nặc.
Mấy năm nay cậu lớn vọt lên rất nhanh, giờ đã cao hơn Hứa Nặc không ít.
Bị áp sát bất ngờ thế này, áp lực tỏa ra cũng chẳng nhỏ.
Hứa Nặc đối diện với cậu em trai mình tự tay nuôi lớn, đột nhiên khẽ cong khóe môi.
Cô rất ít khi cười kiểu này, ánh mắt cong cong, ánh nước trong đáy mắt lấp lánh mê người, vừa xinh đẹp vừa quyến rũ khiến người đối diện thoáng ngẩn ngơ.
"Phì!" Hứa Nặc cười xấu xa, phì một tiếng vào mặt cậu: "Nhìn cái gì, mặt chị dính gỉ mắt à?"
"Nói mới nhớ, sáng nay chị ra khỏi nhà hình như chưa rửa mặt thì phải."
Hứa Du: "..."
"Em đi làm bài tập đây." Thiếu niên mặt không cảm xúc, lau mặt một cái rồi xoay người trở về phòng.
Gương mặt vốn còn khá bình tĩnh nhưng ngay khoảnh khắc quay lưng đi, đôi mắt dưới hàng tóc mái dài lập tức tối sầm lại.
Những vết tích bừa bộn trên người chị ấy, làm sao có thể đơn giản là do ra ngoài bứt da chân?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
