Nơi Phong Hoán Triêu ở nhỏ hơn tưởng tượng, chỉ là một căn biệt thự ba tầng, điều đặc biệt duy nhất là trong vòng mấy trăm dặm xung quanh, chỉ có duy nhất một tòa nhà này.
"Tại sao... lại đưa tôi tới đây."
Xuống xe, Phong Hoán Triêu dẫn đầu đi vào.
Suốt dọc đường, Hứa Nặc đã miễn cưỡng chấp nhận sự thật rằng mình không chết được, trông ủ rũ hết sức.
Thư ký mỉm cười hòa nhã nhưng không trả lời câu hỏi của cô.
"Hứa tiểu thư, cô là vị hôn thê của Phong tiên sinh, đến đây thì có gì lạ đâu."
Hứa Nặc thầm nghĩ: Lạ lắm chứ. Đính hôn bao nhiêu năm rồi mà mặt còn không thèm gặp.
Thật ra ngay cả thư ký cũng không rõ nguyên nhân. Khi xoay người, nụ cười trên mặt anh ta cũng thu lại, thậm chí còn mang theo chút phiền muộn.
Bây giờ ai cũng biết việc Phong Hoán Triêu hủy hôn gần như là chuyện chắc chắn rồi, ai ngờ cuối cùng anh lại không hủy, giờ thư ký còn phải lo đi xử lý dư luận bên ngoài nữa.
Phong Hoán Triêu đá văng cửa ra, vừa chơi đùa với miếng ngọc bội đen trong tay, vừa thả người ngã phịch xuống chiếc sofa sau lưng.
Anh không đeo máy trợ thính nên sau khi rời khỏi Hứa Nặc, âm thanh lập tức biến mất khỏi thế giới của anh.
Miếng ngọc bội rất nhỏ, anh vuốt ve từng tấc một, cảm giác trong tay mượt mà trơn nhẵn.
Nhưng trong ký ức của anh, thứ đó lại không trơn mịn như vậy.
Thư ký gõ cửa bước vào, thuận tay nhặt chiếc cà vạt anh vứt dưới đất lên rồi đặt máy trợ thính lên bàn.
"Ông chủ, đây có phải là món đồ ngài muốn tìm không?"
Dù Phong Hoán Triêu không nghe thấy nhưng cũng đại khái đoán được anh ta đang nói gì.
Tâm trạng bực bội, Phong Hoán Triêu trực tiếp ném món đồ vừa nãy còn nắm chặt trong tay cho thư ký.
Dù không nhận được câu trả lời nhưng thư ký cũng đã hiểu rõ là không phải.
"Trả về đi."
Giọng nói khàn khàn vang lên trong phòng.
Những người có vấn đề về thính lực thường sẽ có chút khác biệt trong giọng nói.
Thế nhưng Phong Hoán Triêu lại rất bình thường, nếu không tận mắt thấy anh đeo máy trợ thính thì Hứa Nặc tuyệt đối không thể ngờ rằng người này lại không nghe thấy gì.
"... Haiz." Thư ký thở dài một tiếng, đúng như dự liệu.
Dù biết bây giờ anh không nghe thấy, nhưng vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm: "Chỉ dựa vào một khối ngọc bội mà tìm người, ngài tính tìm đến bao giờ đây."
Cả nước, những thiếu nữ đúng độ tuổi lại có ngọc bội hình cá đã gần như được tìm kiếm hết, thậm chí vì bị người nhà thúc ép nên Phong Hoán Triêu mới miễn cưỡng tùy tiện chọn đại một người làm vị hôn thê để che mắt thiên hạ.
Thế nhưng người vị hôn thê chân chính mà anh tìm kiếm suốt nhiều năm trời, lại chẳng có lấy một chút manh mối.
...
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo của một thiếu niên: "Giờ thì không sao, nhưng nếu chị còn không về thì có khi em thật sự gặp chuyện đấy."
Hứa Nặc lập tức bật dậy: "Em trai đừng sợ."
"Chị về ngay đây, nhưng trước đó chị kể cho em một chuyện cười để em đỡ sợ nhé."
"Ngày xưa, có một thiếu gia họ Cố, gia đình hy vọng cậu ấy bị suy thận nên đặt tên cậu ấy là Cố Lộng Toàn."
"Ha ha ha ha ha, buồn cười chưa!"
Thiếu niên: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
