Lâm Dao vốn tưởng rằng Khương Kiều tặng quần áo, giày dép cho nhân viên bán hàng đã đủ khoe khoang rồi, kết quả giây tiếp theo, cô lại đi dạo các cửa hàng đồ gia dụng và điện máy, từ tủ quần áo, sofa, giường ngủ, mua đến chén đĩa, tủ lạnh, máy giặt, chỉ ước không thể tạo ra một ngôi nhà ngay bây giờ.
Tống Thu kinh ngạc nói: "Không phải là cô ta muốn chuyển hết đống đồ này về ký túc xá đấy chứ?"
Lâm Dao ghen ghét nói: "Kẻ nghèo mới phất lên thì hay khoe mẽ như vậy."
Hai người trơ mắt nhìn sức mua của Khương Kiều kinh động đến người quản lý trung tâm thương mại, đối phương lập tức dẫn theo mười mấy người cung kính đến tiếp đón.
Khương Kiều hào phóng tặng mỗi người 10.000 tệ tiền cảm ơn. Ai nấy đều hân hoan vô cùng, ngoại trừ Lâm Dao và Tống Thu.
Hai người như bị ngược đãi đi theo Khương Kiều từ xa, tận mắt chứng kiến cô mua sắm không chớp mắt, vừa xem vừa chê bai, vừa chua xót vừa uất ức.
Đợi đến khi Khương Kiều mua sắm cho đã thèm, được quản lý dẫn lên nhà hàng sân vườn trên tầng thượng nghỉ ngơi, Lâm Dao và Tống Thu cũng muốn đi theo nhưng lại bị nhân viên chặn ở bên ngoài.
"Xin lỗi quý cô, cửa hàng chúng tôi không tiếp khách không đặt trước."
"···"
Lâm Dao và Tống Thu nghẹn đến mức không nói nên lời, như có cục tức mắc kẹt trong cổ họng.
Tống Thu kéo tay áo cô ta: "Hay là chúng ta đi thôi."
Hôm nay cô ta đã bị ngược đãi đủ rồi, nhìn nữa chắc sẽ tức chết mất.
"Dựa vào cái gì mà chúng ta phải đi, hôm nay tớ nhất định phải vào cho bằng được." Lâm Dao vừa nói vừa muốn xông vào.
Nhân viên bước lên ngăn cản, khiến cuộc tranh cãi giữa hai bên trở nên ồn ào và làm Khương Kiều từ xa chú ý đến.
Quản lý vội vàng áy náy nói: "Thật sự xin lỗi, để cô chê cười rồi, tôi sẽ đi xử lý ngay."
"Không sao, tôi quen họ, phiền anh cho họ vào đi."
"Hả? Vâng."
Quản lý vội vàng quay vào đi gọi người.
Lưu Mộng Nhiên không vui nói: “Sao lại để bọn họ đến phá hỏng tâm trạng chứ, chúng ta khó khăn lắm mới được ăn một bữa ngon lành.”
Khương Kiều cười nói: "Nhốt chó lại rồi ngược đãi mới vui chứ."
Đầu tiên Lưu Mộng Nhiên ngẩn ra, sau đó nhớ đến những lúc bình thường bị bọn họ giẫm đạp, lập tức hứng thú: “Cũng đúng, phải hành họ đến cùng!”
Hai người được quản lý dẫn đến trước mặt Khương Kiều, quản lý cảnh giác nói: "Tôi sẽ ở bên cạnh đợi, có chuyện gì cô cứ gọi tôi."
"Làm phiền rồi."
"Không sao, không sao, phục vụ cô là trách nhiệm và nghĩa vụ của toàn thể nhân viên chúng tôi."
Tống Thu không nuốt trôi cục tức, oán giận nói: "Không phải chỉ có mấy đồng tiền thối thôi sao, còn tưởng mình là ông cố nội à, có giỏi thì chia cho mọi người đi?"
Khương Kiều bừng tỉnh nói: "Đúng rồi, hình như tôi chưa cho các cô tiền cảm ơn thì phải."
"Mày biết là được rồi." Tống Thu được đà lấn tới.
Lâm Dao ghét bỏ nói: "Ai thèm tiền thối của cô ta chứ, tôi không cần, chúng tôi đến đây là để tiêu tiền."
Lâm Dao kéo Tống Thu không có khí thế ngồi xuống bàn bên cạnh, kiêu ngạo sai nhân viên lấy thực đơn tới, kết quả vừa mở ra đã bị giá tiền có bốn chữ số làm cho kinh ngạc.
"Mẹ ơi, sao mà đắt thế!" Tống Thu thiếu hiểu biết kinh hô một tiếng.
Lâm Dao hung hăng trừng mắt nhìn cô ta, cô ta ngượng ngùng ngậm miệng.
Hai người cứng đầu giả vờ lật xem menu, giá cả ngày càng tăng khiến hai người ngồi không yên.
Lúc này mà bỏ đi thì rõ ràng là tự vả vào mặt mình, nhưng nếu cứ cố gắng chống đỡ thì lại thực sự không đủ khả năng chi trả, mẹ nó chứ!
So với sự do dự của bên này, Khương Kiều và Lưu Mộng Nhiên đã gọi xong món muốn ăn, ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt như táo bón của hai người bên cạnh, không khỏi lên tiếng: "Hay là để tôi mời các cô nhé?"
Lâm Dao lập tức nổi cáu: "Ai thèm cô mời, chúng tôi không phải không có tiền ăn."
Bị kích động như vậy, cô ta không do dự nữa, cắn răng gọi cho mình một phần salad trứng cá muối 1288 tệ, gọi xong, cô ta nhìn Tống Thu, dùng ánh mắt uy hiếp cô ta cũng phải gọi một món.
Tống Thu nghẹn nửa ngày, gọi một cốc nước chanh rẻ nhất giá 588 tệ.
Lúc nhân viên phục vụ xác nhận thực đơn, trái tim cô ta như rỉ máu, mẹ nó, nước chanh nhà ai mà bán đắt như vậy!
Sau khi thức ăn được dọn lên, mùi thơm hấp dẫn từ bàn của Khương Kiều liên tục xộc vào mũi hai người, dụ dỗ người ta thèm thuồng, nước miếng chảy ròng ròng.
Lâm Dao còn có thể ăn vài lá rau để lấp bụng, nhưng khổ cho Tống Thu, cốc nước chanh khai vị càng uống càng đói, lại thêm mùi thịt thơm nức mũi từ bàn bên cạnh, đúng là khiến người ta chịu không nổi.
Rốt cuộc thì tại sao bọn họ lại phải tự ngược đãi mình như vậy chứ?!
Khương Kiều nghĩ đến số đồ mình đã mua, liền buồn bã nói: “Hôm nay chúng ta mua quá nhiều đồ, ký túc xá chắc chắn không chứa nổi. Lát nữa mình tính đi xem nhà một chút, dù sao cũng sắp tốt nghiệp rồi, sớm muộn gì cũng phải chuyển đi, chuyển sớm thì thoải mái sớm.”
"Hôm nay cậu tiêu nhiều tiền như vậy, còn tiền thuê nhà nữa không?"
"Ai nói là tớ muốn thuê nhà?"
Lưu Mộng Nhiên ngẩn người: "Chẳng lẽ là cậu còn muốn mua nhà?"
"Không được sao?"
"Xì~~Nổ cũng phải có giới hạn thôi, chỉ dựa vào cậu mà cũng mua được nhà, cậu có biết giá nhà ở Hải Thành là cao nhất cả nước, giá bình quân khởi điểm là 50.000 tệ không?" Lâm Dao không chút kiêng nể mà chế nhạo.
Tống Thu phụ họa nói: "Không phải là tao xem thường tụi mày, năm nghìn tệ một mét vuông cũng không mua nổi, đừng tưởng hôm nay mày mua nhiều đồ như vậy thì ghê gớm lắm, ai biết được ngày mai mày có đến trả hàng không, những kẻ giả giàu như mày tao thấy nhiều rồi."
Lâm Dao giễu cợt nói: "Ấy da, cậu nói chuyện đừng thẳng thắn như vậy chứ, cho dù có trả hàng thì cô ta cũng sẽ không thừa nhận trước mặt chúng ta đâu."
"Cũng phải."
Lưu Mộng Nhiên khó chịu nói: "Kiều Kiều nhà tôi mua được thì chắc chắn sẽ không trả, không giống như một số người, chỉ xem mà không mua còn cứ tỏ ra mình hay tiêu tiền lắm, cái kiểu ăn quỵt của các cậu thật là thất đức."
Tống Thu định cãi lại thì bị Lâm Dao kéo lại. Cô ta nói: “Gần đây bên bờ sông có mở một khu nhà mới, nếu các cô thật sự muốn mua nhà thì sao không đến đó xem thử?”
Tống Thu lập tức hiểu ra, tận mắt nhìn bọn họ giả vờ kiêu căng rồi thất bại còn sướng hơn là cãi nhau.
"Đúng vậy, nếu mày thực sự có tiền, mua toàn bộ căn nhà mấy triệu tệ chắc không thành vấn đề chứ?"
Hôm nay Khương Kiều tuy mua nhiều, cho đi cũng nhiều, nhưng vì không phải là các thương hiệu xa xỉ hàng đầu, nên thực tế cũng chưa quá 1 triệu tệ, đối phương dám nói như vậy, chắc hẳn cảm thấy hôm nay cô khoe khoang đã đến giới hạn rồi.
Khương Kiều muốn có được hiệu quả này, muốn hoàn tiền nhanh thì phải tiêu tiền mạnh tay, mua nhà là một cách không tồi.
Hơn nữa, của cải không nên phô trương, những thứ cô mua hôm nay đừng nói ký túc xá không đủ chỗ chứa, cho dù có thì cô cũng sẽ không mang về, tránh bị người ta nhòm ngó.
Về phần Lâm Dao đã chứng kiến toàn bộ quá trình tiêu tiền hào phóng của cô, cô ta tuyệt đối sẽ không nói lung tung, bởi vì thừa nhận một kẻ nghèo đột nhiên phất lên còn khó chịu hơn cả giết cô ta, cô ta sẽ không để người khác giành mất sự nổi bật của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)