Lâm Dao đang được nhân viên bán hàng quỳ gối phục vụ để thử đôi mới nhất, nghe vậy liền nhìn sang, cười nói: “Đôi đó là để phối với váy dạ hội, mà cái dây buộc đó không cần tháo ra, chân phải đủ thon mới xỏ vào được, đôi chân voi của cô chắc cả đời này đừng mơ mà mang được đôi giày đó.”
Lưu Mộng Nhiên tức giận nhìn đôi chân không mấy thon thả của mình, khi nhân viên bán hàng nhìn sang, cô ấy rụt rè lùi về sau, muốn trốn đi.
Khương Kiều cầm đôi giày lên nói với nhân viên bán hàng: “Làm ơn gói lại cho tôi, cỡ 38.”
“Vâng, thưa cô.”
Lưu Mộng Nhiên đi giày cỡ 38, nghe vậy thì kinh ngạc: “Cậu làm gì thế, tớ không mang vừa đâu.”
“Ai nói mua giày về nhất định phải mang, để ngắm không được à?”
“Hả?” Lưu Mộng Nhiên đột nhiên mất khả năng nói chuyện.
Khương Kiều trực tiếp quét mã thanh toán, không cho cô ấy cơ hội từ chối: “Thanh toán rồi, không trả lại được đâu.”
“…” Khóe miệng Lưu Mộng Nhiên giật giật.
Sự dứt khoát hào phóng của Khương Kiều khiến nhân viên bán hàng nhìn thấy cơ hội kinh doanh, cười tươi như hoa giới thiệu các mẫu khác, ngay cả người phục vụ Lâm Dao cũng bắt đầu liên tục nhìn sang bên này.
So với người đang thử tới 7-8 đôi mà vẫn chưa quyết, vị "chị gái" giản dị kia lại quá dứt khoát và quyết đoán. Quả nhiên, những phú bà thực sự luôn khiêm tốn đến mức khó tin.
Lâm Dao nhìn nhân viên bán hàng lơ đãng, lập tức sầm mặt lại: “Không muốn phục vụ tôi sao?”
Lời nói vừa rồi của Khương Kiều đã khiến cô ta không vui rồi, bây giờ lại bị đối xử lạnh nhạt, đương nhiên sắc mặt sẽ không tốt chút nào.
“Đương nhiên là không có rồi, tôi rất vui khi được phục vụ cô, chỉ là đồng nghiệp của tôi bên kia hình như hơi bận, hay là cô cứ thử trước, tôi đi một chút sẽ quay lại.”
Nói xong cũng không đợi Lâm Dao trả lời, vội vàng rời đi.
“Này! Cô quay lại cho tôi, có tin tôi khiếu nại cô không hả!”
Tống Thu thấy đại tiểu thư không vui, vội vàng tiến lên tiếp lời: “Dao Dao, đừng tức giận với mấy đứa nhà quê đó làm gì, cô ta rõ ràng là cố tình chọc tức cậu, bỏ ra nhiều tiền như vậy chẳng phải chứng tỏ không thể xem thường thực lực của cậu sao, cô ta cũng chỉ đủ tiền mua một đôi, làm màu là chính.”
Ai ngờ cô ta vừa nói xong, trong cửa hàng đã vang lên những tiếng thanh toán liên tiếp.
...Ngân hàng XX nhận 28.665 tệ.
...Ngân hàng XX nhận 59.776 tệ.
...Ngân hàng XX nhận 79.888 tệ.
Lâm Dao và Tống Thu lập tức choáng váng, mẹ nó, đây là mua thật à, vãi!
Chiêu này của Khương Kiều, trực tiếp nâng số dư tài khoản lên mức 100.000 tệ, không chỉ mua sướng tay mà còn được nhìn vẻ mặt như đang ăn phân của Lâm Dao và Tống Thu, khiến tâm trạng cô càng sướng hơn.
Hai người xách theo những chiếc túi tinh xảo bước đến trước mặt họ, Khương Kiều cười hỏi: “Lâm tiểu thư thử nhiều đôi như vậy rồi, vẫn chưa quyết định mua đôi nào à?”
“Đừng hỏi nữa, chính là không mua nổi.” Lưu Mộng Nhiên cuối cùng cũng hả hê được một phen.
“Tôi mua hay không thì liên quan gì đến các cô.” Lâm Dao đỏ mặt phản bác.
Khương Kiều gật đầu: “Đúng là không liên quan đến chúng tôi, nhưng cô chỉ thử mà không mua, bóc lột sức lao động của các cô nhân viên bán hàng, có hơi thất đức.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Mũi cô nhân viên bán hàng cay cay, huhu, phú bà không chỉ hào phóng mà còn biết thương người nữa.
Lâm Dao chột dạ nhìn nhân viên bán hàng, không có chút tự tin nào nói: “Nếu cô không nói thế, tôi còn mua đấy, cô càng thách tôi thì tôi càng không mua, chọc tức chết cô.”
“Cô không mua thì tôi mua, tôi mua tặng cho các chị nhân viên bán hàng.”
Các nhân viên bán hàng có mặt đều kinh ngạc đến mức phải che miệng. Đây là kiểu khách hàng thần tiên gì thế này?!!!
Cô chuyển sang nhìn nhân viên bán hàng: “Các chị thích mẫu nào cứ chọn đi, tôi tặng cho các chị coi như kết bạn, sau này tôi lại đến thì mong mọi người giúp đỡ nhiều nhé, à đúng rồi, lát nữa chúng tôi còn phải đến khu quần áo nữa, mọi người có nhân viên bán hàng quen thì cũng giới thiệu cho tôi với, đây là lần đầu tiên tôi đến trung tâm thương mại lớn thế này, có nhiều thứ không hiểu mong mọi người thông cảm.”
“Ôi, cô thật là khiêm tốn.”
“Cô Khương vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, được phục vụ cô đúng là may mắn của chúng tôi.”
“Cô khách sáo rồi, nếu cô không chê, tôi có thể tự mình giới thiệu cho cô.”
Khương Kiều được bao quanh như vầng trăng giữa các vì sao, các nhân viên bán hàng người nào người nấy đều nhiệt tình, Lâm Dao bị bỏ mặc một bên tức đến mức sắp đau tim rồi, tức giận muốn mua thì trong tay lại không có nhiều tiền như vậy, không mua thì lại nuốt không trôi cục tức này.
Mẹ nó, tại sao mình lại nghèo như vậy, huhu.
Cuối cùng, Khương Kiều lại tiêu thêm hơn 120.000 tệ, số dư tài khoản thành công vượt qua mốc 400.000.
Cô được các cô nhân viên bán hàng vây quanh tiễn ra khỏi cửa hàng, lại được một đám nhân viên bán hàng khu quần áo đang chờ sẵn nhiệt tình dẫn vào cửa hàng của mình.
Còn Lâm Dao và Tống Thu vốn dĩ nên là người dẫn đầu màn dằn mặt bọn cô lần này, đã thành công trở thành người làm nền và bị vả mặt.
“Thấy chưa, một "bình hoa" dựa vào đàn ông với một phú bà tự thân kiếm tiền, ai đẳng cấp hơn rõ ràng ngay trước mắt.”
“Cho nên mới nói, phụ nữ cái gì cũng có thể không có, nhưng không thể không có tiền.”
“Mẹ nó, lại để cô ta làm màu rồi.”
Tống Thu vừa bực bội xong, đã thấy Khương Kiều xách một chiếc váy lụa cao cấp đặt may riêng chạy tới chỗ Lâm Dao, vẻ mặt đầy phấn khích: “Lâm Dao, Lâm Dao, chị nhân viên nói cậu thích chiếc váy này nhất!”
Trong mắt Lâm Dao lóe lên một tia khao khát: “Thì sao, cô định tặng cho tôi à?”
Khương Kiều hỏi cô ta: “Cô muốn không?”
Lâm Dao mím môi, không chớp mắt nhìn vào chiếc váy, khi cô ta sắp gật đầu nói muốn, lại nghe Khương Kiều nói: “Tôi mua rồi, về nhà sẽ treo nó ở đầu giường của tôi, khi nào cô muốn thì có thể đến xem, không cần phải tốn công chạy đến trung tâm thương mại chỉ để xem mà không mua nữa, có phải tôi rất chu đáo không!”
“…” Mẹ nó, cô đúng là biết chọc tức người khác mà.
(╯‵□′)╯︵┻━┻
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)