Phát hiện này khiến Quan Hạ lạnh toát sống lưng. Ban đầu cô còn hoài nghi liệu mình có nghĩ quá lên không, nhưng chỉ một giây sau đã tự phủ nhận, cô tin vào trực giác của mình—chắc chắn là cùng một người.
Sự khẳng định ấy khiến tim Quan Hạ đập thình thịch, lưng nổi da gà không thể kiểm soát. Bóng đêm tĩnh mịch càng làm nỗi sợ hãi trong cô lớn thêm. Không biết có phải ảo giác hay không, qua khe cửa hẹp, cô dường như nghe thấy ngoài phòng khách có tiếng động rất khẽ.
Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu Quan Hạ, khiến toàn thân cô mềm nhũn, đầu óc gần như trống rỗng. Không rõ mình đã ngây người bao lâu, đến khi hoàn hồn lại, phản ứng đầu tiên của Quan Hạ là xuống giường, gần như lao thẳng đến bên cửa, nhanh chóng khóa trái cửa phòng.
Tiếng động mạnh khi cô đập vào cửa lập tức làm Bàng Lạc tỉnh giấc, cô ấy bật đèn bàn, thấy Quan Hạ đang cố sức kéo bàn trang điểm, ngạc nhiên hỏi: “Quan Hạ, cậu làm gì vậy?”
Quan Hạ không kịp trả lời, dồn hết sức đẩy bàn trang điểm chắn sau cửa, thở hổn hển nói: “Hung thủ, người đàn ông mà chúng ta gặp ở siêu thị tối nay, chính là hung thủ.”
Bàng Lạc ngơ ngác một lúc, nhưng rất nhanh đã hiểu ra, hít sâu một hơi lạnh: “Là hung thủ vụ án mạng liên hoàn ở tầng trên nhà cậu sao?”
Tạm thời đã an toàn, nhưng Quan Hạ lại cảm thấy chân mình càng mềm nhũn, gần như phải vịn vào bàn trang điểm mới đứng vững được, cô gật đầu thật mạnh. Bàng Lạc lập tức xuống giường, không nói một lời, lại kéo thêm hai tủ đầu giường chắn sau cửa, rồi cả người đè lên mấy món đồ tạm thời làm vật cản, giọng gấp gáp: “Báo cảnh sát đi, cậu có số của cảnh sát phụ trách vụ này, gọi thẳng cho anh ấy.”
Quan Hạ lắp bắp nói xong, đầu dây bên kia cảnh sát lập tức hiểu ý, hỏi dồn dập: “Môi trường xung quanh cô bây giờ có an toàn không?”
Quan Hạ theo phản xạ ngẩng đầu nhìn Bàng Lạc, cô ấy vẫn đang đè chặt lên mấy món đồ chắn cửa, còn quay sang cười trấn an Quan Hạ. Nhờ vậy, Quan Hạ cũng bình tĩnh hơn, cố gắng trả lời ngắn gọn: “Tạm thời an toàn, nhưng tôi không chắc anh ta có ở ngoài cửa không.”
Cảnh sát vội vàng dặn: “Đừng cúp máy,” rồi là tiếng bước chân gấp gáp, Quan Hạ đoán chắc anh ấy đang chạy đi gọi người. Tiếng động chỉ kéo dài vài giây rồi im bặt, Quan Hạ biết bên đó đã bật chế độ im lặng.
Bàng Lạc tranh thủ nói: “Nếu lát nữa hắn phá cửa xông vào, tớ sẽ giữ chân hắn, cậu lập tức chạy ra ngoài, nhấn nút báo cháy ở hành lang, đánh thức cả tòa nhà dậy mới là giúp tớ, nhớ chưa?”
Lần đầu tiên Bàng Lạc nói với cô bằng giọng nghiêm túc như vậy, Quan Hạ như nhìn thấy cảnh Bàng Lạc liều mạng với hung thủ, nước mắt sợ hãi suýt nữa trào ra. Giọng Bàng Lạc lại cao lên, càng thêm nghiêm khắc: “Nhớ chưa?”
Quan Hạ hít sâu một hơi, mạnh mẽ lau mặt, nhìn Bàng Lạc rồi gật đầu thật mạnh. Lúc này Bàng Lạc mới dịu lại, dùng giọng tự tin, thoải mái thường ngày nói: “Yên tâm đi, cậu biết tớ là ai mà, ba tuổi đã học võ, hai mốt tuổi đoạt chức vô địch boxing nữ hạng 50kg thế giới, sao có thể thua một tên đàn ông hoàn toàn ngoại đạo được, biết đâu đêm nay tớ còn giúp cảnh sát lập công lớn, nhận giải công dân nhiệt tình nữa ấy chứ.”
Quan Hạ vốn đã hoảng loạn, nghe Bàng Lạc nói như đang tự lập Flag, càng thêm sợ hãi, trừng mắt nhìn cô ấy: “Đừng nói linh tinh.”
Bàng Lạc cũng nhận ra mình vừa nói không đúng, còn chưa kịp nói gì thêm thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng thang máy đi lên. Hai người nhìn nhau, Quan Hạ lập tức nói vào điện thoại đang bật loa ngoài: “Có tiếng thang máy, cảnh sát ơi, người đó đang ở ngoài hành lang.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
