Quan Hạ không hiểu mấy chuyện lòng vòng trong ngành công an, nghi hoặc nhìn Bàng Lạc. Bàng Lạc bắt gặp ánh mắt ấy, không nhịn được bật cười: “Cậu không hiểu tớ cũng không hiểu, nhưng tớ đoán vụ án qua từng ấy ngày mà đột nhiên tăng cường lực lượng, ít nhất cũng đã xác định được hướng điều tra rồi. Chứ nhiều cảnh sát như vậy, mỗi phút mỗi giây đều tốn tiền, không có lý do chính đáng thì cấp trên cũng chẳng dễ gì đồng ý đâu.”
Nghe vậy Quan Hạ đã hiểu, lại một lần nữa thành tâm cầu mong cảnh sát sớm bắt được tên hung thủ kia. Hai người ăn uống đến tận mười một giờ mới rời bàn, đều lười biếng chẳng muốn động đậy, mỗi người chiếm một góc sofa nằm tán gẫu. Điện thoại Bàng Lạc vang lên mấy tiếng, cô ấy bỗng hỏi Quan Hạ: “Cuối tuần sau cậu có rảnh không? Luật sư Thạch rủ tụi mình đi cắm trại.”
“Tụi mình?” Quan Hạ không tin, “Anh ấy rủ cậu thì có, đừng lôi tớ theo.”
Bàng Lạc nói rất chân thành: “Thật mà, không tin cậu xem này.” Vừa nói vừa đưa điện thoại qua. Quan Hạ đang nằm quá thoải mái, chẳng muốn động đậy, nghĩ một lúc rồi đáp: “Để xem đã, nếu mấy hôm nữa cảnh sát bắt được hung thủ, tớ định về dọn dẹp đồ đạc chuyển nhà luôn, vừa hay sắp sinh nhật, ở nhà mới đón sinh nhật cho may mắn.”
Bàng Lạc cũng nhớ ra, hỏi: “Tớ nhớ nhà cậu thuê theo năm đúng không? Đã nói với chủ nhà chưa? Nếu bà ấy dám làm khó, tớ sẽ kéo cả luật sư Thạch đi cùng cậu.”
Quan Hạ mỉm cười: “Nói rồi mà, chủ nhà của tớ rất dễ tính, không những đồng ý trả lại phần tiền thuê nhà đã đóng dư sau khi dọn đi, mà còn bảo mấy món đồ tớ mua thêm trong hai năm nay nếu không mang đi thì bà ấy có thể quy ra tiền chuyển khoản cho tớ. Tuy không nhiều nhưng có còn hơn không.”
Bàng Lạc hơi ngạc nhiên: “Vậy thì chủ nhà của cậu đúng là tốt thật đấy. Nhưng cậu chuyển nhà mà tớ lại không có mặt thì sao được.”
Bàng Lạc lại bắt đầu gõ điện thoại: “Để tớ đổi lịch hẹn với Thạch Luật, giúp cậu chuyển nhà trước đã.”
Quan Hạ chẳng hề cảm kích, chỉ lạnh lùng cười: “Tớ thấy cậu vẫn muốn kéo tớ đi cùng thì có. Nói trước nhé, nếu kiểu hẹn đó là anh ấy dẫn theo một người bạn, cậu cũng dẫn theo một người bạn, thì dù cậu có đòi tuyệt giao tớ cũng không đi đâu.”
Bàng Lạc liếc Quan Hạ một cái: “Cậu nghĩ tớ là loại người gì chứ? Tớ, Bàng Lạc, mà làm chuyện không nghĩa khí như vậy à? Yên tâm đi, không chỉ có chúng ta đâu, còn nhiều người khác nữa. Thạch Luật là dân mê trekking, có hẳn một nhóm riêng, thỉnh thoảng lại rủ nhau lên núi thư giãn, chắc chắn sẽ không để cậu vừa chán vừa ngại đâu.”
Quan Hạ không kiềm được liếc nhìn thêm hai lần, rồi mới nghiêng người tránh sang một bên, ra hiệu cho người đàn ông đi trước. Có lẽ vì cô chống gậy leo núi, hai chân cứng đờ trông chẳng khác gì người khuyết tật, nên trên gương mặt vô cảm của người đàn ông ấy lại bất ngờ xuất hiện một nụ cười dịu dàng, anh ta đứng sát vào tường hơn, nhường đường cho cô, còn tốt bụng hỏi một câu: “Cần giúp gì không?”
Chỉ là một câu hỏi rất bình thường, vậy mà trong giấc mơ lại cứ lặp đi lặp lại, âm thanh mỗi lúc một lớn, lớn đến mức khiến người ta choáng váng, đầu óc quay cuồng. Đúng lúc ấy, Quan Hạ bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Rõ ràng chỉ là một đoạn ký ức rất đỗi bình thường, vậy mà khi tỉnh dậy, Quan Hạ phát hiện toàn thân mình ướt đẫm mồ hôi lạnh, giữa đêm không hề lạnh mà cô lại run lên bần bật. Theo phản xạ, cô quay đầu nhìn Bàng Lạc đang ngủ bên cạnh, như thể tìm lại được cảm giác an toàn, trái tim vẫn treo lơ lửng của Quan Hạ cuối cùng cũng dần bình ổn lại.
Cô vội vàng rút một tờ giấy lau sạch mồ hôi trên mặt, rồi lại nằm xuống giường, cố gắng dỗ giấc ngủ. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Quan Hạ bỗng nhớ ra vì sao lúc mua đồ ở siêu thị tối nay lại cảm thấy giọng nói của người đàn ông kia quen thuộc đến thế—chính cái âm sắc, cái ngữ điệu ấy, lại giống hệt người thợ sửa chữa mà cô từng gặp trong hành lang tối hôm đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

