Phương diện địa chất cậu không hiểu, nhưng vào động băng một vòng, cậu thật ra nhớ tới một việc, đó chính là ở chỗ này chỉ có mùa đông mới có thể làm được một việc-kem que!
Đinh Tiếu nhớ rõ mình khi còn nhỏ rất thích vào mùa đông nằm trên giường sưởi quấn chăn, một bên nhìn tuyết rơi bên ngoài cửa sổ một bên ăn kem.
Phương pháp làm kem Đinh Tiếu cũng không biết, nhưng kem que còn miễn cưỡng có thể thử một lần. Hiện tại trong nhà trừ bỏ mứt táo mèo mình làm vào mùa thu ra, trong hầm cũng chỉ có một sọt táo cùng một sọt quýt xanh, nhưng hàm lượng nước của táo ở trong hầm cũng không cao lắm, phỏng chừng làm nước trái cây cũng không được. Quýt xanh thì mình giữ lại làm gia vị nướng thịt, chỉ có thể dùng xa xỉ một chút, tuyết bách quả. Tuyết bách quả này có thể tìm được vào mùa này. Xem ra mùa thu sang năm nhất định phải cất giữ nhiều trái cây một chút mới được, ít nhất phải làm nhiều mấy loại mứt trái cây!
Có ý tưởng mới, Đinh Tiếu cũng không tò mò tình hình trong động băng nữa. Nhưng khi cậu xoay người hướng cửa động đi tới, ước chừng đi được sáu bảy bước, vừa lơ đãng liền dẫm phải một viên đá nổi lên. Viên đá tuy không lớn, nhiều nhất chỉ to bằng trứng chim cút. Nhưng bên trên bọc một lớp băng bóng loáng, Tiếu Tiếu vừa lơ đãng liền cảm thấy dưới chân trượt một cái, thân thể lập tức nghiêng về phía sau, cậu dùng hết sức muốn đứng vững, kết quả vẫn bị ngã trên mặt băng, cây đuốc cũng rơi trên mặt đất, nhưng thần kỳ là, ngọn lửa chỉ hơi nhỏ đi một chút, chứ không hề tắt.
Té ngã đương nhiên không có gì ghê gớm, nhưng Đinh Tiếu vừa định động chân muốn đứng lên, liền cảm thấy cổ chân vô cùng đau đớn. Trong lòng thầm nghĩ: Xong rồi, chân bong gân rồi!
Đối với vấn đề này Đinh Tiếu cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ, hoàn toàn không cảm thấy có gì to tát, nhưng lại khiến Khôn ca vừa vặn đang khiêng một con trâu sợ tới mức không hề nhẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



