Bắt đầu từ ngày hôm sau, dưới sự dẫn dắt của thôn trưởng, cả thôn già trẻ bao gồm cả một ít ấu tể giống cái đều gia nhập hành động đắp người tuyết ơ quanh thôn và khu an toàn. Quang cảnh có thể nói đồ sộ, Đinh Tiếu sâu sắc hiểu biết đến mọi người nơi này tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất luận một hoạt động giải trí nào!
Thực hiển nhiên thực vật vào mùa đông là ít nhất, cho nên vẽ lên sẽ đơn giản một chút, hơn nữa mùa đông thời gian nhàn rỗi tương đối nhiều, cho nên cậu mới hạ quyết định. Khi biết được ý tưởng của Đinh Tiếu, Khôn và Quỳnh ba cùng Hạ cha đều phi thường tán thành. Nhưng vì chuyện này không thể công bố, nên người biết được chỉ có ba người bọn họ mà thôi. Vì để Tiếu Tiếu vẽ tuyết bách quả và bạch chi, một nhà bốn người cố ý chạy tới tận hiện trường ở khu an toàn để vẽ. Đương nhiên thuận tiện cũng hưởng thụ một chút lạc thú đập băng bắt cá.
Mặc dù ba người đều cảm thấy Tiếu Tiếu muốn vẽ "Thực ký" là một việc phi thường vĩ đại phi thường ghê gớm, nhưng trên thực tế việc này không thể ngày nào cũng làm. Khi vẽ xong heo ba thước, gà đuôi dài và thỏ đuôi dài còn có hai loại gà rừng bình thường ở nhà nuôi. Các loại khác Đinh Tiếu chỉ dựa theo trí nhớ chuẩn xác mà vẽ ra bộ dáng cự mãng bốn mắt, phải biết rằng hàng kia là tương đối dọa người, ấn tượng muốn không khắc sâu cũng khó.
Thời gian không vẽ "Thực ký" Tiếu Tiếu tự nhiên cũng không có việc gì để làm, vì thế mọi người lại ngẫu nhiên dưới sự bảo hộ của mấy giống đực đến khu an toàn chuyển động một vòng, hoặc là dứt khoát oa ở nhà chơi cờ nói chuyện bát quái qua ngày. Kỳ thực Tiếu Tiếu cảm thấy mình hẳn là có rất nhiều việc còn chưa làm, nhưng trời lạnh khiến người lười hoạt động. Lại tưởng tượng đến khả năng mình có thể sống tới bốn năm trăm năm như mọi người, Tiếu Tiếu tiêu xài một cái mùa đông hẳn là không có vấn đề gì, dù sao cũng phải tập thích ứng.
Bình đạm mà sinh hoạt cũng không thể luôn thuận buồm xuôi gió. Khi Đinh Tiếu cảm thấy mùa đông nơi này trừ bỏ cơ sở phương tiện chẳng ra gì ở ngoài, thời điểm khác vẫn là không tồi. Lần thứ hai tận mắt chứng kiến dã thú gây thương tổn tới thú nhân, người bị thương là Phong, hơn nữa là khi hắn kết đội với Mộc Ngõa và Minh ba người cùng đi săn thú, gặp phải sài báo trảo thương. Tuy cuối cùng sài báo vị chém thành bảy tám khối, nhưng cánh tay của Phong vẫn để lại một miệng vết thương thật dài, chảy không ít máu.
Đinh Tiếu nghe được tin tức lập tức cùng ba chạy tới nhà Phong, không đợi vào nhà, đã nghe được tiếng nức nở của Lục Hi. Lòng Đinh Tiếu tức khắc trầm xuống, còn tưởng rằng Phong nghiêm trọng vô cùng, kết quả đi vào lúc sau mới phát hiện không phải như vậy. Trên miệng vết thương rải một ít thuốc bột cầm máu, đen đen đỏ đỏ, nhưng nhìn qua đúng là dọa người, nhưng sắc mặt Phong như thường, cũng không thấy hắn có trạng thái suy yếu gì, còn đang liên tục an ủi Lục Hi. Khiến cho Đinh Tiếu đầu đầy hắc tuyến, nhưng cũng hoàn toàn yên tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



