Khi Khôn xách theo con mồi về liền nhìn thấy Tiếu Tiếu ngây ngô đứng đó nhìn chằm chằm vào động, bộ dáng giống như tâm sự nặng nề, trong tay cầm đồng hồ, chẳng lẽ bị mưa xối hỏng? Cái đồng hồ này đối với Tiếu Tiếu là đồ vật rất quan trọng, Khôn lập tức trở nên khẩn trương: "Tiếu Tiếu, làm sao vậy?"
Bản thân đang nghĩ tới xuất thần, thình lình nghe Khôn hỏi như vậy, Đinh Tiếu bị hoảng sợ: "Nhanh như vậy đã về rồi sao?"
"Có lẽ về sau sẽ tốt." Giống như lần trước liền tự nhiên lại hết hỏng.
Đinh Tiếu kéo cánh tay Khôn, thật ấm áp. Cảm giác không mặc quần áo thật là không tốt, cho dù là mùa hè, cho dù bên cạnh vẫn đang đốt củi, nhưng vẫn không thể toàn phương vị ấm áp được. Độ ấm ở sơn động này thật xỏ lá: "Em đang suy nghĩ, có phải có thứ gì đó khiến cho kim la bàn tạm thời không nhạy hay không?"
Khôn không rõ: "Là có ý gì?"
Đinh Tiếu nói: "Từ khi phát hiện la bàn bị hỏng, em còn chưa cẩn thận nhìn kỹ, kỳ thực số lần nhìn đồng hồ rất ít. Có lẽ chỉ ở trên phương diện là bàn mới có vấn đề. Bằng không anh cầm thử đồng hồ, chạy ra xa một chút xem sao, kim đồng hồ có phải vẫn hoạt động bình thường hay không, nếu cách xa liền chạy bình thường, thì có lẽ ngọn núi này và núi ở khu an toàn của chúng ta chắc chắn sẽ có gì đo."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)