Là người có cơ thể đuổi trùng tự nhiên, đối với việc ở trong rừng rậm ban đêm Đinh Tiếu không hề áp lực. Ngay cả Khôn cũng thập phần vui vẻ công năng đặc thù của bảo bối nhà mình, hắn đã thật lâu không bị con muỗi gì đó quấy rầy. Ban đêm mùa hè, cho dù bên người không có con muỗi đáng ghét và sâu bọ tới gần, nhưng cũng không tránh khỏi có những âm thanh to to nhỏ nhỏ của những sinh vật sống về đêm. Không có lều trại kín che đậy, thật đúng là cảm thấy rất ồn.
Kỳ thực bởi vì rốt cuộc có thể bước lên con đường trở về nhà, cho nên Đinh Tiếu mới cảm thấy hưng phấn. Một người hưng phấn tất nhiên sẽ không ngủ được, ngay từ đầu cậu còn lăn lộn qua lại trên thảm da thú, một lát suy nghĩ ba và cha thế nào, một lát lại cân nhắc tình hình trong nhà thế nào. Cuối cùng ngay cả ấu tể bán thú nhân mà Thiển vừa mới sinh hai tháng trước cũng nghĩ tới, nhưng vẫn không thấy buồn ngủ.
Cuối cùng không chịu nổi cậu dứt khoát ngồi dậy, dựa vào hắc lão hổ nhà mình sờ sờ lông hổ trên bụng: "Khôn, anh ngủ chưa?"
"Ừ, nhưng cũng không hẳn, có thể là do hưng phấn quá độ đi!" Ngay sau đó cậu liền nghĩ ra, nếu về sau ra ngoài du lịch, chẳng lẽ đi được mấy ngày đã nhớ nhà? Mình quả nhiên vẫn còn non lắm! Làm trai chí tại bốn phương mới được.
Khôn dùng cái đuôi vỗ vỗ đầu Tiếu Tiếu: "Về sau chúng ta một năm đi ra ngoài một lần, hai tháng làm hạn định, được không?"
Quả nhiên là hắc lão hổ nhà mình, thật hiểu biết hoạt động nội tâm của mình mà!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)