Truyền dịch xong, anh không nói thêm với tôi câu nào nữa.
Tống Phong Miên lại trở về dáng vẻ ít nói như trước. Chỉ khi tôi nói chuyện với anh, anh mới đáp lại.
Ra khỏi bệnh viện đã hơn mười giờ tối.
Tôi đá đá viên sỏi dưới chân, suy nghĩ xem có nên đến khách sạn thuê phòng hay không.
Tống Phong Miên phía sau lại đưa tay móc vào mũ áo hoodie của tôi, kéo nhẹ.
"Về nhà à?" Anh hỏi tôi.
Giọng nói của anh ấm áp, dễ nghe vô cùng.
Tôi lắc đầu, thành thật trả lời: "Không muốn."
"Đến nhà anh không?"
Dưới ánh đèn đường màu ấm, không khí trở nên có chút mờ ám. Gương mặt điển trai của Tống Phong Miên hơi ửng hồng. Giống như hoa hải đường đang nở rộ, lay động vạn phần phong tình.
Vẻ đẹp ấy pha lẫn chút ngại ngùng. Dù không phải là người coi trọng ngoại hình, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nhịp tim tôi cũng bất giác loạn nhịp.
Tôi không chút do dự mà từ chối, mặc dù hiện tại tôi và anh đang trong mối quan hệ yêu đương trên danh nghĩa, nhưng lý do là gì thì cả hai đều hiểu rõ.
Giữa chúng tôi không có tình yêu. Chỉ là quân cờ để cả hai trả thù kẻ phản bội mà thôi.
Tống Phong Miên không ép buộc tôi, chỉ khẽ nhíu mày hỏi tôi: "Vậy tối nay em ở đâu?"
"Khách sạn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
U mê truyện
Hay
Hay


-904652.png&w=256&q=75)
