Kết quả là đến khách sạn vì không mang theo chứng minh thư nên không thuê được phòng. Tôi chỉ đành đi theo Tống Phong Miên về nhà anh.
Lúc nhìn thấy Dư Cương và Chu Thư Từ trần truồng quấn lấy nhau, đầu óc tôi trống rỗng, làm sao còn nhớ đến việc phải ghi âm hay chụp ảnh để làm bằng chứng nữa.
Tôi dừng bước, ngẩng đầu nhìn anh, "Vậy anh định xử lý chuyện này thế nào?"
Gương mặt điển trai của Tống Phong Miên không thể hiện rõ cảm xúc. Chỉ là giọng nói có chút bực bội.
"Anh đã nói rồi, anh tự xử lý, em đừng nhúng tay vào. Sau này hai chữ 'xử lý' đừng nhắc lại nữa."
Đôi đồng tử màu nâu nhạt phản chiếu rõ ràng hình bóng của tôi, tạo cho người ta cảm giác như thể anh đang si mê tôi.
Nếu như không phải vì hiện tại anh thích Chu Thư Từ, có lẽ tôi đã thực sự lầm tưởng rằng anh có ý với mình.
Đột nhiên tôi cảm thấy rất mệt mỏi.
Toi dời mắt nhìn về phía tòa nhà cao tầng ở phía xa, lẩm bẩm: "Em muốn về nhà."
Về căn nhà nhỏ ở quê của tôi.
So với việc trả thù, bây giờ tôi càng cần được chữa lành vết thương lòng hơn. Tôi không nên để bản thân trở nên đáng ghét vì hai con người đó.
Tống Phong Miên đưa tôi về phòng trọ lấy chứng minh thư, nhân tiện dọn dẹp hết đồ đạc, đóng gói cẩn thận rồi đưa cho anh cất giữ giúp.
Đã ồn ào đến mức này rồi thì việc sống chung một mái nhà cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Vậy thì cứ coi như tôi đã rời đi rồi.
Chu Thư Từ không biết đã đi đâu, từ lúc tôi thu dọn đồ đạc đến giờ vẫn chưa thấy quay về.
Cũng tốt, dù sao mối quan hệ của chúng tôi bây giờ cũng không cần thiết phải nói lời tạm biệt tử tế.
Kéo vali ra khỏi cửa, cuối cùng nhìn lại nơi mình đã sống hai năm qua, trong lòng tôi vẫn còn chút đau nhói.
Hít sâu một hơi, tôi cố gắng nở nụ cười, nhẹ giọng nói với Tống Phong Miên: "Đi thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
hay nha mn


-904652.png&w=256&q=75)
