Ngày 5 tháng 2, trời nhiều mây.
Mình có thể làm được.
[Nhật ký quan sát thanh mai]
Trong lúc Đào Ấu Tâm chạy tới chạy lui giữa đoàn múa và trường học, muốn về kí túc xá nghỉ ngơi cũng không tiện nên Hứa Gia Thời mới đề nghị cô có muốn cùng thuê nhà với anh không.
Là cùng thuê nhà chứ không phải là ở chung.
Đào Ấu Tâm bất ngờ thốt lên một câu "ở chung", lẽ nào anh còn có thể từ chối?
Cô gái cất giọng dịu dàng: "Ba mẹ em vẫn chưa biết chuyện hai chúng ta yêu đương đâu."
Hứa Gia Thời bình tĩnh "ừ" một tiếng: "Thế nên em tính giấu chuyện chúng ta yêu đương bao lâu?"
Lúc đến trường rất ít khi ở nhà, chỉ cần không chủ động khai thì người trong nhà không thể nào phát hiện được.
Tính toán đâu ra đấy, từ lúc hai người xác định quan hệ đến giờ đã hơn hai tháng. Sau kỳ nghỉ đông chính là kỳ nghỉ xuân, chính là thời cơ tốt để công khai mối quan hệ này.
Sau khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, Đào Ấu Tâm xách hành lý về nhà nhưng lại trùng hợp lúc con gái đồng nghiệp của ba mẹ lấy chồng nên hai người họ không có ở nhà, vậy nên cô đến nhà họ Hứa ăn nhờ một bữa cơm.
Đương nhiên, mẹ Hứa rất vui mừng. Bà ấy kéo Đào Ấu Tâm nói mãi không hết chuyện, giống như cô mới là đứa nhóc không về nhà suốt một học kỳ.
"Dì Hoan Hoan, phần lớn thời gian của cháu đều ở đoàn múa, chuyện trên trường có lẽ là anh Gia Thời hiểu rõ hơn cháu." Do tình huống đặc thù, phần lớn thời gian của cô đều bị luyện vũ đạo chiếm lấy, ít nhất niềm vui cũng bị giảm đi một nửa.
Mẹ Hứa nghe xong thì lắc đầu: "Cũng đâu phải là cháu không biết tính tình khó chịu của thằng bé kia, dù có đánh tám gậy thì nó cũng không nói ra một câu."
Đào Ấu Tâm gật đầu phụ họa, cũng rất đồng tình. Mỗi lần hai người nói chuyện điện thoại đều là cô nói, còn Hứa Gia Thời nghe xong thì cũng chỉ ậm ừ hai tiếng, rất ít khi chủ động nói rõ việc của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
