Ngày 16 tháng 1, trời mưa.
Sống chung, cũng được.
[Nhật ký quan sát thanh mai]
Đào Ấu Tâm nổi giận, hiếm lắm mới thấy một lần nên Hứa Gia Thời cũng không vội, anh nhẫn nại thăm dò: "Em sao thế?"
"Hừ!" Uổng công cô tìm đủ mọi cách để gia tăng tình cảm của hai người, cái đồ đầu gỗ này chẳng hiểu chút tình thú nào: "Thánh học gì chứ, đúng là dốt đặc cán mai."
Cô lầm bầm nói nhỏ, câu chữ mơ hồ, làm cho người ta không nghe rõ.
Hứa Gia Thời bưng bát canh để trước mặt cô: "Đào Ấu Tâm."
Cô dứt khoát bịt tai lại, tỏ vẻ không muốn nghe.
Nhưng mà bị vạch trần ở trước đám đông như này có hơi xấu hổ, cô gái bĩu môi không thừa nhận: "Đổi xưng hô gì chứ, sao em nghe không hiểu."
Chàng thiếu niên nhướng mày, trưng ra vẻ mặt hiểu rõ: "Vậy là anh hiểu lầm rồi."
Đào Ấu Tâm hối hận đến mức muốn đánh vào miệng mình, rõ ràng Hứa Gia Thời đã phát hiện ra rồi, nhưng lại bị cô mạnh miệng phủ nhận.
Loay hoay một lúc như thế, bụng đã đói đến kêu ùng ục rồi, cô cầm đôi đũa gắp một miếng đồ ăn cho vào miệng… Mùi vị thật sự rất ngon.
"Đồ ăn trong căn tin của bọn anh ngon hơn ở căn tin bọn em nhiều."
"Vậy em có thể đến đây mỗi ngày."
"Ò, không được đâu, em sắp phải trở lại đoàn múa để luyện tập rồi."
Ý nghĩa của việc trở lại đoàn múa là, bọn họ lại bắt đầu "yêu đương qua mạng", đây không phải là một chủ đề vui vẻ, Hứa Gia Thời không nói thêm gì nữa, anh chỉ im lặng chăm chú nhìn cô ăn cơm cho xong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
