Ngày 13 tháng 6 trời trong xanh.
Có phải em đã phát hiện rồi không?
[Nhật ký quan sát thanh mai]
Trong mắt như nhất thời có thứ gì đó dính chặt, Đào Ấu Tâm cố hết sức mở mắt ra, chỉ thấy một khuôn mặt mơ hồ.
Nhưng cho dù không nhìn thấy rõ, cô vẫn biết người đó là ai.
Đó là chàng trai mà cô vẫn luôn dựa dẫm từ thuở thiếu thời, chỉ cần ở bên cạnh anh là cô sẽ cảm thấy thật an toàn.
Nửa đêm, Đào Ấu Tâm đứng dậy rời giường tìm nước uống, nương nhờ ánh đèn mờ ảo kích hoạt bằng giọng nói trên mặt tường để nhìn rõ mọi thứ xung quanh, gọi loa thông minh bật đèn phòng ngủ lên thì mới phát hiện ra đây là phòng của Hứa Gia Thời.
Cô ngủ ở đây, vậy thì Hứa Gia Thời đi đâu rồi?
Đào Ấu Tâm uống một cốc nước rồi mở cửa phòng ngủ ra.
Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, cô đi một vòng quanh hành lang, loáng thoáng nghe thấy âm thanh phát ra từ rạp chiếu phim trong nhà, cô bèn đi xuống lầu thì nhìn thấy quả nhiên bên trong vẫn sáng đèn.
Đào Ấu Tâm đẩy cửa bước vào. Trên màn hình lớn đang chiếu một bộ phim tiếng Anh dưới ánh sáng mờ ảo.
"Sao anh vẫn còn chưa ngủ?"
"Sao em lại thức dậy rồi?"
Hai người nhìn nhau, không hẹn mà đồng thanh hỏi đối phương.
Đào Ấu Tâm nâng cốc trong tay lên: "Em khát nước, nên rời giường uống một chút nước."
Hứa Gia Thời ngồi trên sô pha, ngửa đầu lệch sang một bên, hỏi cô: “Có thấy khó chịu chỗ nào không?”
Cô lắc đầu rồi chậm rãi bước tới.
Hứa Gia Thời nhường chỗ, để trống phần ghế bên cạnh, sau khi cô ngồi xuống, anh đột nhiên lên tiếng: "Xin lỗi em."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
