Dù sao thì rượu hoa quả cũng không say, mấy chai rượu do nhà hàng ủ có nồng độ cồn khác nhau, nếu vô tình rót nhầm ly rượu, gương mặt sẽ trở nên... đỏ bừng.
Ở đây hầu hết mọi người đều chưa bao giờ uống rượu, một cậu thanh niên ngồi bàn bên cạnh có tửu lượng rất kém, chỉ mới uống nửa cốc mà men rượu đã xông thẳng lên mặt, trông anh ta say khướt, nói năng còn không rõ ràng.
Mãi một lúc sau, Đào Ấu Tâm mới nhận ra đầu óc mình có hơi choáng váng.
Cô tỉnh táo nhưng đầu óc càng ngày càng hỗn loạn, hiểu rõ vấn đề là do ly rượu kia, cô vội vàng lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Hứa Gia Thời.
Bé ngỗng ngốc nghếch: Vừa rồi em vô tình uống nhầm rượu trái cây, hiện tại có chút choáng váng.
+10: Uống thêm nước đi, đừng chạy lung tung, đợi anh tới đón nhé.
Xem ra mấy cô gái chung bàn đều uống nhầm rượu hoa quả nồng độ cồn cao, có một cô gái còn tệ hơn cô, ít nhất cô vẫn còn giữ được sự tỉnh táo.
Thấy có gì đó không ổn, lớp phó học tập đến quầy lễ tân rồi quay lại nói với bọn họ: “Khách sạn này có phòng nghỉ đó, sao mọi người không nghỉ ngơi một lát đi? Ở đây có quá nhiều người, không khí ngột ngạt, không thoải mái cho lắm.”
Cô gái với gương mặt đỏ bừng đi vệ sinh nôn mửa rồi quay lại, nghe nói có thể nghỉ ngơi, cô ấy vội vàng gật đầu đồng ý.
Trong đại sảnh ồn ào, Đào Ấu Tâm không muốn ở lại đây nữa nên cùng các cô gái đi đến phòng nghỉ.
Đào Ấu Tâm: “Tôi cũng rất buồn ngủ.”
Hai người vừa nằm bò trên bàn vừa trò chuyện, không hoàn toàn mất đi ý thức nhưng rất muốn đi ngủ.
Một lúc sau, bạn nữ cùng lớp ôm bụng đứng dậy: “Đào Ấu Tâm, tôi phải đi vệ sinh cái đã.”
Cô mở mắt ra, nhìn thoáng qua rồi khẽ ‘ưm’ một tiếng, tiếp tục nhắm mắt lại.
Bạn nữ cùng lớp không nhịn được nữa, vội vã lao vào phòng tắm mà không để ý rằng sau khi cô ấy rời đi, Châu Triệt Ngôn đang đứng canh cửa cũng bước vào phòng nghỉ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
