Bọn họ chơi bóng rổ giải trí, cả đội nếu tính cả dự bị thì cũng chỉ có bảy người, nghe tin đồng đội muốn dẫn theo bạn khác giới tới, mọi người trong nhóm gửi vài dòng tin nhắn ‘yooo’ bày tỏ sự hoan nghênh.
Địa điểm tụ tập của họ là một quán lẩu cách trường vài cây số.
Còn có một người hướng nội không tham gia cuộc vui.
Những gì bọn họ nói đều là sự thật, chẳng có gì cần phải bàn cãi. Đào Ấu Tâm không hề nhút nhát như những cô gái bình thường khác, cô đứng bên cạnh Hứa Gia Thời mỉm cười thân thiện: “Chào mọi người, tôi là Đào Ấu Tâm.”
“Xin chào, xin chào, tôi là Triệu Tử Dực.” Người cao nhất cũng là người cởi mở nhất là người đầu tiên chào hỏi cô.
Cậu bạn bên cạnh cũng tự giới thiệu: “Tôi là Tiền Thiên Tứ, cứ gọi tôi là Tiền Thiên cũng được.”
Cậu ấy luôn cho rằng cái tên ‘Thiên Tứ’ này mang một cảm giác cổ điển khó tả.
Cuối cùng là cậu bạn hướng nội, tên là: “Tôn Long Nham.”
Đột nhiên nghe thấy ba cái tên đầy phức tạp, ban đầu cô còn không nhớ nổi bèn đọc thầm trong đầu, rồi cô phát hiện ra tên của ba người họ ghép lại với nhau sẽ là ‘Triệu Tiền Tôn’.
Hứa Gia Thời kéo ghế, nhắc Đào Ấu Tâm ngồi xuống rồi anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
Hai người ngồi gần nhau, Đào Ấu Tâm quay người về phía Hứa Gia Thời, nhỏ giọng nói: “Tên đồng đội của anh thú vị thật đấy.”
Hứa Gia Thời nhướn mày: “Hửm?”
Đào Ấu Tâm khẽ hỏi: “Đừng nói là có người họ Lý nữa nhé?”
Hứa Gia Thời ‘ừm’ một tiếng rồi cầm bình trà rót cho cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
