Sau khi từ chối người yêu thầm mình, Đào Ấu Tâm lập tức chạy lên cầu thang tìm Hứa Gia Thời.
Chuyện này bắt đầu từ hai tuần trước.
Có một hôm cô bỗng nhận được tin nhắn từ một người lạ, ban đầu cô cũng không để ý lắm, nhưng sau đó liên tục nhận được những tin nhắn kèm theo những lá thư tình khiến cô sợ đến mức tưởng có người cố ý quấy rối nên đã ngay lập tức tìm Hứa Gia Thời.
Hứa Gia Thời bảo cô thử đồng ý hẹn gặp xem rốt cuộc đối phương là ai.
Nếu như người kia rượu mời không uống mà lại thích uống rượu phạt, vậy thì đành phải mượn uy danh của giáo viên để ép buộc đối phương vậy, ngay cả mấy lời cuối cùng kia cũng đều là Hứa Gia Thời dạy cô nói.
Đào Ấu Tâm tự thấy mình cũng khá ra gì đấy chứ, ít nhất thì cũng ‘dọa’ cho bạn nam kia sợ chạy mất dép.
Hứa Gia Thời dựa vào lan can, rất tự nhiên mà lên giọng dạy dỗ: “Nếu lần sau có người tỏ tình với em thì cứ như thế này mà từ chối, nhớ chưa?”
Hứa Gia Thời đứng ở trên cầu thang, nhìn chằm chằm vào cái đầu lấp ló trước mặt, đưa tay ra xoa đầu cô: “Nếu như không tự mình phân biệt được thì nói cho anh biết.”
“Được luôn!”
Sau khi Đào Ấu Tâm hùa theo những gì anh dặn, người ở dưới lầu cũng đã âm thầm rời đi, Hứa Gia Thời mới nhếch môi cười, tâm trạng vô cùng tốt.
Chỗ ngồi trong lớp của bọn họ mỗi tuần đều được luân phiên di chuyển, tuần này Đào Ấu Tâm ngồi ở giữa, bên trái là Giang Thư Dư, bên phải là Châu Triệt Ngôn.
Chuông vào lớp còn chưa reo, nếu là trước đó thì cô đã cùng với Khúc Thất Thất buôn chuyện trên trời dưới đất, còn bây giờ thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy Giang Thư Dư đang cúi mặt cặm cụi làm đề nên cũng không dám làm phiền, chỉ đành lúng túng hạ tay xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
