Không còn phải nghe ba mẹ cãi nhau nữa, cuối cùng Trịnh Gia Khang cũng được đón một cái Tết đầm ấm, vui vẻ ở nhà họ Đào.
Trịnh Gia Khang không còn tự nhốt mình trong phòng nữa, cũng đã bắt đầu biết thử đi ra ngoài dạo phố với Đào Ấu Tâm, mọi người đều rất vui mừng trước sự thay đổi này.
Sau Tết, ông Đào và bà Đào đề cập tới chuyện trở về, Đào Ấu Tâm ôm cánh tay ông bà tỏ ý lưu luyến: “Ông bà không ở chơi với cháu thêm ít bữa nữa sao?”
“Anh Khang Khang của cháu sắp đi học trở lại rồi, ông bà phải trở về chuẩn bị một chút.” Bà Đào vỗ nhẹ tay cháu gái, ánh mắt chan chứa yêu thương.
Vốn dĩ Trịnh Gia Khang sống cùng với ba mẹ nhưng sau khi hai vợ chồng bọn họ tính đến chuyện ly hôn thì hai ông bà đã quyết định sẽ đón cháu ngoại về nuôi, để cho đôi vợ chồng kia tự giải quyết mâu thuẫn với nhau.
Mọi người đang nói chuyện thì Trịnh Gia Khang đi vòng qua họ: “Cháu đi ra ngoài một lát ạ.”
“Cháu định đi đâu vậy? Để Tâm Tâm đi cùng với cháu nhé?”
“Khang Khang, về đó rồi cháu nhớ học cho giỏi nhé, đừng nhốt mình trong phòng suốt nữa, cố gắng đi ra ngoài quan sát nhiều hơn, kết thêm nhiều bạn bè hơn nhé.” Vợ chồng nhà họ Đào dặn dò Trịnh Gia Khang rất nhiều điều: “Cháu biết đường tới nhà hai bác rồi đấy, sau này cháu có thể tới nhà hai bác chơi bất kỳ lúc nào.”
“Cháu cảm ơn hai bác ạ.” Trịnh Gia Khang ngồi ngay ngắn ở chỗ của mình, trạng thái tinh thần khác xa lúc mới vừa đến nhà họ Đào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
